Trương thị vốn yếu ớt bệnh tật, sợ sệt nép sau lưng mẹ chồng, mặt cắt không còn hột máu: "Các... các người rốt cuộc muốn làm gì?"
Ngay sau đó, tên lính cầm đầu túm lấy cổ áo Trương thị, lôi xềnh xệch bà từ trong bếp ra ngoài sân, bắt đầu màn làm nhục tàn nhẫn vô nhân tính.
Bà yếu ớt kêu gào: "Đừng mà, đừng mà, xin đừng mà!"
"Nương ơi, cứu con, cứu con với, nương ơi!"
Bà lão nghe thấy thế liền vơ lấy con dao phay trong bếp lao ra ngoài, chẳng ngờ ngay trước cửa đã có một tên lính cầm đại đao chực sẵn, nhắm thẳng đầu bà cụ mà chém tới. Đầu bà cụ bị chém phăng ra.
Cái đầu lăn lông lốc đến dưới thân Trương thị.
Thấy cảnh tượng ấy, Trương thị gào thét xé lòng xé ruột:
"Nương ơi, nương của con ơi, có ai không, cứu mạng, cứu mạng với!"
"Cha nó ơi, cứu mạng với.....!"
Tiếc thay xung quanh bà chỉ toàn là những tiếng khóc gào thảm thiết y hệt.
Ngay lúc này, từ ngoài túp lều tranh có một thiếu nữ chạy xộc vào, trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo giống hệt Hạnh Nhi ở thời hiện đại.
Hạnh Nhi vừa định hét lên bảo nàng ấy mau chạy trốn đi, nhưng cô làm cách nào cũng không thể thốt ra thành lời, hai bàn chân như bị thứ gì dính chặt xuống đất.
Hạnh Nhi đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt đau đớn tột cùng chứng kiến thảm kịch diễn ra trước mắt, nhưng dù cô có vùng vẫy thế nào cũng không nhúc nhích được, chỉ biết bất lực quỳ sụp xuống đất bật khóc.
Bỗng nhiên, thiếu nữ có gương mặt giống hệt cô cũng bị đám lính tóm được.
Thấy nàng ấy trẻ trung, đám lính lập tức sục sôi thú tính, trên mặt lộ rõ vẻ dữ tợn gớm ghiếc.
Hạnh Nhi chạy từ bên ngoài vào ra sức giãy giụa, vừa khóc vừa thét: "Buông ra, các người buông ta ra, buông ra mau!"
"Cút, cút đi, đừng đụng vào ta!"
"Đừng mà, đừng mà....."
"Á... đau chết mất, đau chết ta rồi....."
Đúng lúc này, Hạnh Nhi của thời hiện đại bị một luồng sức mạnh bí ẩn xô ngã xuống đất, tứ chi cũng hoàn toàn không thể cử động, cảm nhận rõ rệt nỗi đau đớn thấu xương hệt như thiếu nữ kia.
Những giọt nước mắt to tròn lăn dài lã chã.
Ngay trong lúc cô tuyệt vọng nhất, một chuyện còn khiến người ta sụp đổ hơn đã xảy ra.
Hai bé trai Lý gia là Lý Đại Sơn và Lý Tiểu Sơn vác đòn gánh từ ngoài sân lao vút vào. Chúng gào lớn: "Bọn mày dám bắt nạt nương ta, bắt nạt muội muội ta, ta liều mạng với các ngươi!"
Đám lính nhìn hai đứa nhóc như hai con gà con thì phá lên cười ha hả: "Mấy thằng nhãi ranh, chỉ bằng bọn mày mà cũng đòi đả thương bọn ông à."
Lời còn chưa dứt, một tên lính trong số đó đã vung đại đao chém Lý Đại Sơn từ đầu đến chân làm hai nửa khiến máu tươi chảy lênh láng khắp mặt đất.
Lý Tiểu Sơn gào lên một tiếng "đại ca" xé ruột xé gan, sau đó cầm đòn gánh lao về phía kẻ thù, nhưng sức của cậu quá yếu ớt, tên lính hung hãn vươn tay chộp thẳng lấy cổ cậu rồi vặn mạnh một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)