"Rắc."
Đầu Lý Tiểu Sơn ngoẹo sang một bên, khóe miệng trào máu tươi, cậu đã tắt thở từ lúc nào.
Còn Hạnh Nhi và Trương thị đang nằm dưới đất thấy cảnh tượng ấy thì khóc không thành tiếng. Tiếng khóc của họ khiến đám lính cảm thấy phiền toái, bèn rút lưỡi lê đâm thẳng vào cơ thể họ.
Hành động này khiến Hạnh Nhi ở thời hiện đại vốn đã đau đến ngất lịm đi bị giật mình bừng tỉnh.
"Không... đừng mà!!!"
Sau khi tỉnh lại, Lý Hạnh Nhi nhìn cảnh sắc tươi sáng ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh ngay lập tức đem lại cho cô cảm giác an toàn vô cùng to lớn.
Cô tự nhủ, có lẽ dạo gần đây mình xem "Tiệm ảnh Nam Kinh" bị chấn động tâm lý quá mạnh, nên trong mơ mới nảy sinh đồng cảm sâu sắc với người dân Nam Kinh như vậy. Dù chỉ là một giấc mơ, nó cũng đã dọa cô một phen khiếp vía.
Ai mà ngờ được đám giặc cổ đại kia lại đáng ghét và tàn độc chẳng khác gì lũ giặc ngoại xâm.
Lý Hạnh Nhi đưa tay lau mồ hôi trên trán, rồi rút chiếc điện thoại để dưới gối ra.
Trên màn hình vẫn là bức ảnh chụp màn hình video "Tiệm ảnh Nam Kinh".
Cô thầm nghĩ, chắc dạo này mình xem nhiều phim kháng chiến quá nên ngày nghĩ gì đêm mơ nấy. Nhưng phải công nhận "Tiệm ảnh Nam Kinh" quay rất xuất sắc, phản ánh cuộc thảm sát Nam Kinh từ góc nhìn của những người dân thường.
Cảm giác ấy khiến bất kỳ người dân Hoa Hạ nào khi xem cũng đều có sự đồng cảm sâu sắc.
Lý Hạnh Nhi đang định gạt giấc mơ ấy ra sau đầu, nhưng vừa bước xuống giường, cô liền phát hiện dưới đầu giường bỗng xuất hiện một cuốn sách một cách kỳ lạ.
Cô gãi đầu, rõ ràng không nhớ mình từng mua sách giấy bao giờ. Mở ra xem, đập vào mắt cô chính là khung cảnh khoảng sân nhỏ trong giấc mơ vừa rồi, nhất là rặng hoa hạnh nở rộ bao quanh căn nhà tranh khiến cô lập tức cảnh giác cao độ.
Chẳng lẽ giấc mơ kia chính là một lời cảnh báo sớm? Đúng lúc này một con cáo nhỏ màu đỏ lửa từ trong trang sách chui tọt ra ngoài.
Lý Hạnh Nhi trợn tròn mắt, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt, cô run rẩy chỉ tay vào con cáo nhỏ:
"Mày... mày là hồ ly tinh hả?"
Con cáo nhỏ lắc đầu: "Kiếp trước cô từng cứu ta ở trong núi, bây giờ ta tới báo ân. Thứ này cho ngươi, nó có thể chứa được rất nhiều đồ. Cô có mười ngày, sau mười ngày cô sẽ phải đến thôn Hạnh Hoa."
Lý Hạnh Nhi kinh ngạc thốt lên: "Chẳng lẽ giấc mơ vừa rồi của tôi là thật sao?"
Ông trời ơi! Xin hãy tha cho con đi mà!
Cô bất lực nhìn con cáo nhỏ: "Tôi không xuyên không có được không? Cảnh tượng trong mơ thảm quá chừng!"
"Không được, đó là tiền kiếp của cô, là tổ tiên của cô. Nếu cô không đi cứu họ, mười ngày sau cô cũng sẽ tan biến."
"Vậy... vậy tôi phải làm sao bây giờ?"
Con cáo nhỏ liếc xéo cô một cái: "Làm sao ư? Đương nhiên là mua sắm đồ đạc cho đầy đủ rồi xuyên về quá khứ cứu người, như thế cô mới bình an vô sự. Dù sao thì ở thời điểm đó cô cứu ta, còn ta cứu cô ở hiện giờ đôi bên coi như huề nhau."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)