Đại Lương.
Đang giữa mùa hè tiếng ve trên rặng liễu kêu râm ran không dứt, trời nóng như đổ lửa khiến ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi. Những người làm nông ngoài đồng đã uống cạn sạch nước trong vò gốm.
Bỗng nhiên một luồng sáng rơi thẳng xuống nóc mái tranh Lý gia nghèo nhất làng Hạnh Hoa.
Tại gian bếp Lý gia, một bà cụ mặc chiếc áo dài tay bị cắt thành cộc tay, cổ tay áo đã sờn bạc và xù đầy lông vải, đang ngồi trước bếp chụm lửa, vẻ mặt đầy âu lo: "Con bé Hạnh Nhi cũng là do bọn con chiều quá hóa hư. Nhà mình nghèo thế này mà vẫn phải cố để nó bảy ngày được ăn một quả trứng gà, háu ăn thì chớ, ngày mai Nam gia người ta đến từ hôn rồi đấy."
Trương thị vừa định mở lời thì cổ họng lại ngứa ngáy, bà ho sù sụ mấy tiếng rồi ôm ngực thở dài: "Từ nhỏ sức khỏe nó đã yếu, mãi đến lớn mới đỡ hơn một chút, khó tránh khỏi con với cha nó thương nó nhiều hơn."
Bà cụ nghe vậy thì có chút bực mình: "Chính vì thế nên bọn con mới chẳng dạy nó nữ công gia chánh, ngày ngày thả cho nó lên núi bắt chim, xuống sông mò cá, việc gì cũng chẳng mó tay, tính tình lại còn ngang ngạnh. Nghe nói hôm qua nó còn đá cả chó nhà trưởng thôn, người ta tìm tới tận mặt ta mắng vốn, ta chẳng biết giấu mặt vào đâu."
Trương thị bất lực: "Tính nó hơi bướng một chút, rồi dần dà sẽ sửa mà. Nương, Nam gia bảo muốn từ hôn, rốt cuộc vì sao họ lại muốn từ hôn ạ?"
Bà lão lấy kẹp sắt rút mấy thanh củi trong bếp ra dập tắt, nhíu mày nói: "Con còn hỏi vì sao à? Thứ nhất nó không biết làm lụng, thứ hai lại tham ăn, thứ ba tính khí lại bướng bỉnh. Nghe đâu hôm qua nó gặp thằng nhóc Nam gia rồi đánh người ta một trận, sáng nay người ta một hai đòi từ hôn bằng được."
"Việc này... việc này không thể từ hôn được đâu nương, từ hôn rồi thì sau này ai dám cưới Hạnh Nhi nữa, thế này... thế này chẳng phải dồn Hạnh Nhi vào đường chết sao?"
"Không được, không được, con phải sang Nam gia nói lý lẽ mới được."
Hạnh Nhi đứng ngoài sân mặt đầy ngơ ngác.
Rõ ràng cô đang bận đọc sách, sao bỗng chốc lại đến một nơi vừa xa lạ mà dường như lại có chút quen thuộc thế này? Cô đứng dậy ngó nghiêng, chung quanh là cảnh tượng một ngôi làng cổ đại, khắp nơi toàn là những túp lều tranh lụp xụp.
Mọi người mặc quần áo bằng vải thô gai, ngoài đồng còn có người vác cuốc xới đất. Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, một toán lính mặc đồ cổ trang từ đầu làng xông vào, bọn chúng lùng bắt phụ nữ, cướp gà bắt vịt, dắt trâu chạy tứ tán, chẳng khác nào giặc cướp tràn vào làng. Khung cảnh êm ả lúc nãy thoắt cái biến thành một mớ hỗn loạn tanh bành.
Còn cô thì như một người ngoài cuộc, toàn thân bị găm chặt tại chỗ.
Cô trơ mắt nhìn một toán lính cầm giáo dài xông thẳng vào khoảng sân nhỏ của gia đình nông dân nơi cô đang đứng.
Bà lão hùng hổ chắn trước người con dâu. Tên lính cầm đầu thấy vậy liền vung sống đao nện thẳng một nhát cực mạnh vào vai bà, chửi rủa: "Bà già mau cút ra, không thì ông đây cưỡng bức cả bà bây giờ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)