Tô Li lập tức cầm lấy cặp sách, lục tung một hồi.
Cô tìm từ ngăn này sang ngăn khác, cuối cùng vẫn chẳng tìm được thứ mình muốn.
Đầu cô lại chậm rãi gục xuống mặt bàn.
Trần Tuyết ngơ ngác nhìn người bạn cùng bàn.
Vừa rồi còn tỉnh táo được một chút, sao mới chớp mắt đã lại héo rũ rồi?
Tô Li không cần xem điện thoại cũng đại khái đoán được hiện tại là thời điểm nào.
Năm hai cấp ba, sau kỳ nghỉ Quốc khánh.
Lúc này, vì chuyện theo đuổi Tưởng Hướng Nam mà thành tích tụt dốc, bị đá khỏi lớp trọng điểm, cô đã bị ba mẹ cắt tiền tiêu vặt, ngay cả điện thoại cũng bị tịch thu.
Tô Li nhớ đời trước, hình như sau khi xảy ra chuyện, cô đã về nhà nhận sai.
Nghĩ đến những chuyện của kiếp trước, ánh mắt cô thoáng ảm đạm.
Một lát sau, cô hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn tờ hai mươi đồng trong tay.
Cô có cảm giác...
Hai mươi đồng này có lẽ còn chẳng đủ cho cô sống đến cuối tháng.
Đúng lúc ấy, trong đầu Tô Li bỗng lóe lên một bóng người.
Người đàn ông với đôi chân dài vắt chéo, lười biếng dựa vào ghế sau chiếc Maybach. Bàn tay thon dài trắng nõn tùy ý kéo kéo cà vạt, gương mặt đẹp trai nhưng lúc nào cũng mang theo vẻ đáng thương khiến người khác không nhịn được mà mềm lòng.
Tô Li: “!!!”
Triệu cẩu tử!
Suýt nữa cô đã quên mất!
Tiền lương tháng trước cộng thêm nửa tháng này của cô còn chưa nhận!
Mặc dù hiện tại Triệu Cửu có lẽ còn chưa quen biết cô, nhưng cô chỉ cần tìm cách lừa hắn một chút, xin ứng trước tiền lương chắc cũng không thành vấn đề.
Dù sao năm đó chính hắn đã lừa cô vào công ty.
Lúc ấy, người nào đó nói mình bị gia đình vứt bỏ, phải tự thân lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Mỗi lần kể đến chuyện đó, nụ cười của hắn đều thảm đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn, giọng điệu lại càng thê lương đến mức nghe xong chỉ muốn lập tức móc tiền ra cứu trợ.
Trong cả đội ngũ, chỉ có một mình cô ngốc nghếch tin thật.
Sau đó, vì công ty lúc ấy quả thực rất khó khăn, người vào rồi lại người đi, cuối cùng chỉ còn mình cô kiên trì đi theo Triệu Cửu.
Đến khi đi theo hắn trở về Triệu gia, Tô Li mới biết cái gọi là “bị gia đình vứt bỏ” năm đó chẳng qua chỉ là một màn rèn luyện của nhà họ Triệu.
Rèn luyện kết thúc, hắn thuận lợi trở về nhà, tiếp nhận toàn bộ sản nghiệp trong tay ông nội.
Khi ấy, Tô Li mới hiểu.
Vì sao lúc Triệu Cửu biết cô đã dùng khoản sinh hoạt phí vốn chẳng đáng bao nhiêu của mình để chia thành hai phần, sắc mặt hắn lại khó coi đến vậy.
Đó nào phải cảm động.
Rõ ràng là áy náy, hoảng hốt, sợ hãi, lại không biết phải bịa thêm lời gì để che giấu.
Đến mức mất ngủ cả đêm.
Nghĩ tới đây, Tô Li lập tức ngồi thẳng dậy.
Cô đeo cặp lên vai, đôi mắt sáng rực ánh lên vẻ hưng phấn của người sắp đi đòi nợ.
“Tớ ra ngoài một chuyến.”
Trần Tuyết ngẩn người.
Từ trước đến nay, cô chưa từng thấy Tô Li cười vui vẻ như vậy.
Đôi mắt cong cong, khóe môi mang theo ý cười, cả người như lập tức sống lại, tràn đầy sức sống thanh xuân.
“À? Hả?”
Tô Li chẳng kịp giải thích.
Nhân lúc chuông vào học còn chưa vang, cô nhanh chóng chạy ra khỏi lớp.
Vừa đi, trong lòng cô vừa thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Tiền lương của cô mà lấy được, ít nhất cũng đủ trang trải sinh hoạt phí trong ba năm cấp ba.
Chỉ cần lừa...
À không.
Chỉ cần thuyết phục Triệu Cửu ứng trước cho cô là được!
Tô Li đi thẳng lên tầng ba.
Văn phòng giáo viên của trường được bố trí ở tầng này. Cô đứng ngoài cửa nhìn một vòng, rất nhanh đã tìm thấy chủ nhiệm lớp của mình.
“Thưa thầy, em muốn xin nghỉ phép về nhà một chuyến.”
Thầy Vương đang cúi đầu xem giáo án, nghe vậy liền ngẩng lên.
Ông nhìn cô gái trước mặt, nhất thời có chút hoài nghi nhân sinh.
Đây thật sự là Tô Li sao?
Mới hôm qua còn ủ rũ như quả cà tím bị phơi nắng, hôm nay đã tự nhiên hào phóng đến mức này rồi?
“Em về nhà làm gì?” Thầy Vương hỏi.
Tô Li bình tĩnh đáp:
“Thị lực của em bị giảm, không nhìn rõ bảng đen. Em muốn về nhà đo kính sát tròng.”
Thầy Vương vừa tốt nghiệp chưa đầy hai năm, tính tình vốn khá dễ chịu với học sinh.
Hơn nữa, Tô Li mới chuyển đến lớp mình, hắn cũng không tiện hỏi quá sâu.
Nghe vậy, hắn lập tức lấy một tờ giấy xin phép, ký tên rồi đưa cho cô.
“Được rồi, em đi đi.”
“Cảm ơn thầy.”
Tô Li cầm giấy xin phép, vui vẻ rời khỏi văn phòng, thẳng hướng cổng trường.
Đợi bóng dáng cô khuất khỏi hành lang, một giáo viên khác trong văn phòng mới nhìn theo, không nhịn được hỏi:
“Đây là Tô Li lớp anh sao?”
Thầy Vương nhìn bóng lưng đã đi xa, im lặng hai giây rồi gật đầu.
“Ừ.”
Giáo viên kia cảm khái:
“Tố chất tâm lý không tồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

