Thầy Vương gật gật đầu.
Thật ra, hắn vẫn có chút lo lắng cho Tô Li. Dù sao cô cũng vừa từ lớp trọng điểm rơi xuống, chuyện này đối với một học sinh mà nói, ít nhiều cũng là một đả kích.
Nhưng nghĩ lại...
Hắn bỗng khựng người.
Vừa rồi hình như học sinh lớp 8 cũng đến xin giáo viên chủ nhiệm giấy nghỉ phép?
Thầy Vương lập tức quay đầu nhìn ra cửa.
Chỉ tiếc, bóng dáng Tô Li đã sớm biến mất.
...
Tháng mười, thời tiết vẫn còn nóng bức.
Tô Li đeo cặp sách, đưa giấy xin phép cho bảo vệ rồi thuận lợi bước ra khỏi cổng trường.
Vừa ra ngoài, phố ăn vặt đối diện trường lập tức đập vào mắt.
Thời điểm này, nơi đó vẫn chưa nổi tiếng, người đến ăn phần lớn chỉ là cư dân sống quanh khu vực.
Tô Li đứng trước cổng trường, nhìn con phố quen thuộc mà xa lạ ấy, cố gắng đào lại ký ức từ mười năm trước.
Một lát sau, cô xác định được phương hướng, đi sang bên phải.
Khoảng hơn mười mét, quả nhiên nhìn thấy một trạm xe buýt.
Tô Li bước nhanh về phía trước.
Nhưng vừa nhìn thấy những người đang đứng ở trạm, bước chân cô đột nhiên khựng lại.
Một đoạn ký ức đã bị phủ bụi từ lâu bất ngờ ùa về.
Lúc này, tại trạm xe buýt.
Hai nữ sinh đang nắm tay nhau, vừa nói vừa cười. Cách họ khoảng ba, bốn bước là ba nam sinh đang đứng cùng nhau.
“Trừng Trừng, chúng ta về trễ một chút được không?”
Tô Trừng cười, đưa tay xoa đầu cô.
“Không được. Đặt xong quần áo cho đại hội thể thao là phải về.”
“Vậy ăn chút gì rồi hẵng về!”
Từ Liên không chịu buông tay, ra sức lay cánh tay cô.
Trừng Trừng nhà cô cái gì cũng tốt, chỉ là quá ngoan, quá nghe lời giáo viên.
Tô Trừng bị cô lay đến mức không nhịn được cười, đang định mềm lòng thì Hồ Tiêu đứng bên cạnh bỗng trợn mắt, kinh ngạc nhìn về phía trước.
“Người kia... là Tô Li?”
Câu nói vừa vang lên, bốn người còn lại lập tức quay đầu.
Ánh mắt của cả nhóm đồng loạt rơi vào người Tô Li.
Sắc mặt mấy người lập tức thay đổi.
“Nó sao lại biết chúng ta ra ngoài đặt quần áo đại hội thể thao?”
“Hồ Tiêu, có phải cậu lỡ miệng nói gì với nó không?”
“Sao có thể?”
Mấy người cố tình hạ thấp giọng, nhưng khoảng cách vốn chẳng xa, những lời ấy vẫn rõ ràng lọt vào tai Tô Li.
Tô Li: “……”
Xem ra hôm nay ra ngoài không đúng lúc lắm.
Thấy bọn họ đã phát hiện ra mình, cô lập tức đưa ra quyết định.
Không chào hỏi.
Không giải thích.
Càng không đi qua đó.
Tô Li dứt khoát dừng lại cách trạm xe buýt khoảng hai mét, giả vờ như chẳng nhìn thấy ai, đứng yên chờ xe.
Dù sao cô cũng không có ý định dây dưa với bọn họ.
Sau kỳ nghỉ hè, khi bước vào cấp ba, cô mới biết mình còn có một người chị ruột.
Tô Trừng khi chưa đầy một tuổi đã bị người ta bắt cóc trong lúc đến nhà bà nội chơi.
Mất tích nhiều năm, cuối cùng cũng tìm lại được.
Từ ngày Tô Trừng trở về, cô lập tức trở thành viên ngọc quý trong lòng ba mẹ.
Chỉ cần là thứ Tô Trừng thích, dù cô có đang dùng hay không, mọi người cũng sẽ theo bản năng nhường cho cô.
Nhưng khi ấy Tô Li vẫn còn nhỏ.
Cô vốn là đứa trẻ được cả nhà nâng niu như công chúa, làm sao có thể lập tức chấp nhận sự thay đổi ấy?
Cô khóc, cô làm loạn, cô cảm thấy ba mẹ thiên vị.
Kết quả, càng náo loạn, người trong nhà càng mất kiên nhẫn với cô.
Đến khi khai giảng, cô và Tô Trừng lại học cùng một khối.
Có lẽ vì Tô Trừng từng bị bắt cóc, gia đình kia đã sửa lại tuổi của cô, nên hai người dù là chị em ruột thất lạc nhiều năm lại học cùng năm.
Nhưng ngay từ ngày đầu tiên đi học, Tô Li đã tự thuyết phục được chính mình.
Ba mẹ nói với cô, Tô Trừng khi ấy còn chưa đầy một tuổi đã bị bắt đi, từ nhỏ chưa từng được sống những ngày tháng tốt đẹp.
Còn cô thì khác.
Cô từ nhỏ đã được ba mẹ yêu thương, được ăn ngon mặc đẹp, được lớn lên trong sự che chở của gia đình.
Nếu đã như vậy, cô cần gì phải tranh giành với Tô Trừng?
Càng không cần phải vì chuyện này mà so đo với ba mẹ.
Nghĩ thông suốt, Tô Li vui vẻ đi học.
Sau đó, cô nhìn thấy Tưởng Hướng Nam ở lớp bên cạnh.
Thiếu niên thành tích tốt, ngoại hình nổi bật, bóng rổ lại chơi cực giỏi. Mới nhập học chưa đầy một tuần, hắn đã nghiễm nhiên trở thành giáo thảo được cả trường công nhận.
Chỉ là vị giáo thảo này dường như đang có mâu thuẫn rất lớn với gia đình.
Cả người hắn lúc nào cũng tỏa ra khí chất phản nghịch, lạnh lùng đến mức khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.
Ngoại trừ vài nam sinh thân thiết bên cạnh, hầu như chẳng ai dám đứng quá gần hắn.
Cho dù có nữ sinh âm thầm thích hắn, cũng chỉ dám giấu kín trong lòng.
Không ai muốn trở thành người đầu tiên dám chọc vào vị thiếu gia nhà họ Tưởng này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

