Tưởng Hướng Nam rốt cuộc là người có gia thế thế nào?
Người có tiền có thế ở trường trung học phổ thông số 1 này không ít. Cứ mỗi thứ sáu tan học, trước cổng trường lại có đủ loại xe sang nối đuôi nhau, BMW, Mercedes, Audi... đỗ đến mức tắc cả đường.
Nhưng dù có nhiều người xuất thân giàu có đến đâu, cũng chẳng nhà nào có thể sánh được với nhà họ Tưởng.
Dù chỉ đi dạo trên những con phố ở thành phố Z, tùy tiện ngẩng đầu lên cũng có thể nhìn thấy văn phòng, khách sạn hoặc cao ốc thuộc tập đoàn Chính Nam.
Tưởng gia chính là một trong những gia tộc giàu có nhất thành phố Z.
Chỉ tiếc, gia thế hiển hách ấy cũng không khiến cuộc sống của Tưởng Hướng Nam thuận buồm xuôi gió.
Sau khi mẹ hắn qua đời, chưa đầy một tháng, ba hắn đã tìm cho hắn một người mẹ kế.
Chuyện này khiến Tưởng Hướng Nam náo loạn với gia đình một trận rất lớn. Từ đó, tính tình hắn càng thêm phản nghịch, cao ngạo và lạnh lùng, gần như chẳng để ai vào mắt.
Nhưng không chịu nổi người ta vừa cao, vừa đẹp trai, thành tích lại tốt.
Ngay khi vừa nhập học, hắn đã được tuyển vào đội bóng rổ của trường.
Một nam sinh vừa có tiền, vừa đẹp trai, vừa học giỏi, lại mang khí chất lạnh lùng khó gần như vậy, đột nhiên xuất hiện trong trường, đương nhiên sẽ trở thành đối tượng được vô số nữ sinh âm thầm yêu thích.
Tô Li thích hắn cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là cô không ngờ, kết quả của việc thích một người lại là bị mời phụ huynh, thành tích tụt dốc không phanh, rồi cuối cùng còn chuyển thẳng đến lớp của bọn họ.
Lưu Giai Giai vừa đi vừa nghĩ đến chuyện này, không nhịn được nhỏ giọng hỏi:
“Này, cậu thật sự cảm thấy trước khi theo đuổi Tưởng Hướng Nam, Tô Li đã biết hắn thích Tô Trừng sao?”
Trong trường, không ít người đều cho rằng Tô Li cố tình cướp bạn trai của chị gái, vì vậy sau lưng cô luôn có đủ lời châm chọc, mỉa mai.
Trần Tuyết lắc đầu.
“Khó nói lắm. Chúng ta tiếp xúc với Tô Li cũng chưa được bao lâu, nhưng trong khoảng thời gian này, tớ cảm thấy cậu ấy không giống loại người đó.”
Lưu Giai Giai gật đầu.
“Tớ cũng thấy vậy.”
“Nếu thật sự là như thế thì Tô Li cũng quá thảm.” Trần Tuyết khẽ thở dài. “Nghe nói người nhà cậu ấy hình như cũng không tin cậu ấy. Tháng này còn cắt luôn tiền tiêu vặt, điện thoại cũng bị tịch thu.”
Lưu Giai Giai gật đầu đầy đồng tình.
“Cho nên, tránh xa con trai, chăm chỉ học hành mới là con đường đúng đắn. Hiện tại Tô Li chính là động lực học hành của tớ.”
Trần Tuyết: “……”
Hai người đi WC xong trở về lớp.
Vừa bước vào cửa, Trần Tuyết đã nhìn thấy Tô Li vẫn đang úp mặt trên bàn, không hề nhúc nhích.
Lòng cô lập tức mềm xuống.
“Tô Li.”
Cô bước tới, nhẹ giọng an ủi:
“Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Quan trọng là sau này.”
Lưu Giai Giai cũng ở bên cạnh gật đầu phụ họa:
“Đúng, cứ để nó qua đi.”
Tô Li nghe thấy tiếng nói, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Cô nhìn hai gương mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mặt mình.
Một người là bạn cùng bàn, một người là bạn ngồi phía trước.
Trần Tuyết vừa đối diện với ánh mắt của cô, trong lòng đột nhiên khựng lại.
Trước đó cô đã biết Tô Li rất xinh đẹp.
Nhưng lúc này, trong đôi mắt vốn đã đẹp ấy lại phủ thêm vài phần u sầu và tủi thân. Ánh mắt long lanh, khuôn mặt trắng nõn, dáng vẻ đáng thương đến mức khiến người ta nhìn một cái cũng không nhịn được mà mềm lòng.
Tưởng Hướng Nam nhất định là bị mù rồi.
Tô Li rõ ràng xinh đẹp hơn Tô Trừng rất nhiều!
Lưu Giai Giai cũng vội vàng quay về chỗ ngồi.
Đáng tiếc, cô không phải con trai.
Hai người nhanh chóng lấy sách giáo khoa ra, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
Tô Li ngồi bên cạnh, tâm trạng vẫn có chút buồn bực.
Nhưng lời các cô nói cũng không sai.
Người đã tới đây rồi, có thể quay về hay không còn chưa biết.
Huống chi cô cũng chẳng biết tại sao mình lại xuyên trở về.
Nếu đã không thể trở về, vậy thì cô vẫn phải tiếp tục sống.
Chỉ là...
Mất đi khoản tiền tiết kiệm suốt mười năm thật sự rất đáng tiếc.
Căn chung cư cao cấp cô vừa mua còn chưa kịp dọn vào ở.
Cả chú chó, con mèo mà cô đã mong ngóng bao lâu cũng còn chưa kịp bế về nhà.
Nghĩ đến đây, trái tim Tô Li lại đau nhói hai cái.
Tô Li thở dài, theo bản năng sờ vào túi quần, định lấy điện thoại ra xem ngày tháng.
Nhưng vừa đưa tay vào, cô lập tức khựng lại.
Trống không.
Tô Li: “???”
Cô không tin, lại sờ sang túi bên kia.
Vẫn không có điện thoại.
Thứ duy nhất cô mò được từ trong túi ra là một tờ tiền hai mươi đồng.
Tờ tiền đã nhăn nhúm, mép còn hơi quăn lại, trông như đã bị ai đó gấp đi gấp lại không biết bao nhiêu lần.
Tô Li nhìn chằm chằm tờ tiền trong tay.
Một dự cảm cực kỳ không ổn chậm rãi dâng lên trong lòng.
Hình như……
Cô rất nghèo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
