Nghe thấy đối tượng của mình nói vậy, Chu Hoài An lén liếc mắt về phía Tần Miên, rồi với thò người lại gần, nhỏ giọng nói: "Thẩm Yến Tự sắp xếp đấy, bảo rằng để hai nữ đồng chí bọn em ở bên toa giường nằm thì sẽ càng an toàn hơn, bớt lo hơn."
Chậc chậc chậc, người nào đó vừa có đối tượng thì khác hẳn, trước đây làm gì có tinh ý được như vậy cơ chứ.
"Chỉ là, anh ở buồng bên cạnh, chứ vị trí bên này có người mua mất rồi. Các em cứ ở đây đi, chút nữa anh sẽ qua buồng bên cạnh." Chu Hoài An lại nói.
Tô Tĩnh Tâm nghe nói là Thẩm Yến Tự sắp xếp thì ngạc nhiên liếc mắt nhìn qua.
Không ngờ đồng chí Thẩm có vẻ lạnh lùng khó gần mà lúc làm việc lại tinh tế như vậy, ít ra thì cũng đáng tin cậy hơn Chu Hoài An nhà cô ấy rồi.
Từ đầu đến cuối, Tần Miên vẫn luôn im lặng. Một lúc sau, có người đi vào buồng này của bọn họ.
Đó là một người đàn ông có dáng người cao gầy, trông có vẻ hơn bốn mươi tuổi. Chú ta mặc đồ lao động màu lam, trong túi áo trước ngực có cắm một cây bút máy, vừa bước vào đã mang đến cho người ta cảm giác của một phần tử trí thức rồi.
Đối phương nhìn vào trong khoang tàu, mỉm cười lịch sự mà chào hỏi bọn họ: "Chào mọi người, tôi không đi nhầm chứ?"
Trong khoang tàu sao lại có đến tận bốn người vậy? Chú ta nhớ chỗ mình là ở khoang này mà?
"Không nhầm, không nhầm. Chúng tôi đi chung với nhau, tôi ở buồng bên cạnh." Chu Hoài An cười đáp.
Hai bên đều có vẻ không khó ở chung, chẳng mấy chốc mọi người đã biết được một số thông tin về đối phương rồi.
Nam đồng chí trong khoang tàu này tên là Văn Thù Thắng, mục đích đến Kinh Thị cũng giống như bọn họ.
Ngoài cửa sổ, tiếng tàu hỏa vang lên xình xịch, còn bên trong khoang tau thì mỗi người đều đang bận việc riêng của mình.
Thẩm Yến Tự ra ngoài lấy nước ấm, Tô Tĩnh Tâm qua phòng bên cạnh với Chu Hoài An. Lúc này trong khoang tàu chỉ còn lại Tần Miên và Văn Thù Thắng.
Tần Miên cúi đầu tựa vào giường đệm, nhắm mắt để dưỡng thần. Đối diện, Văn Thù Thắng nhẹ nhàng cử động, lấy ra một cuốn sách rồi bắt đầu đọc sách.
Trong xe, không ai nói chuyện với ai. Cho đến khi Thẩm Yến Tự bưng nước ấm trở lại, lúc này Tần Miên mới mở mắt.
"Cảm ơn anh." Giọng nói của cô thanh thúy, dễ nghe.
Thẩm Yến Tự cũng trầm giọng đáp: "Không cần khách sáo."
Câu đối thoại lịch sự giữa hai người khiến Văn Thù Thắng chú ý.
Chú ta nhớ không lầm thì hai người này hình như đang qua lại yêu đương với nhau mà ta?
Nhìn có vẻ khá xa lạ, không giống cách xử sự của những người yêu nhau gì cả.
Có lẽ vì ánh mắt của Văn Thù Thắng quá rõ ràng, nên hai người đồng loạt quay đầu nhìn về phía chú ta.
"Khụ khụ, tôi đang đọc sách." Văn Thù Thắng cảm thấy hơi xấu hổ, vội vàng giơ tay lên giải thích.
"Tôi có biết một chút." Tần Miên nhỏ giọng đáp lại.
Nghe thấy đối phương nói "hiểu một chút", Văn Thù Thắng lại càng thêm tò mò. Dù sao thì cũng ít có nữ đồng chí nào mà quan tâm đến cái nghề này lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
