“Vậy bà còn muốn thế nào nữa? Chuyện lần trước còn chưa đủ mất mặt xấu hổ à?” Tần Hoài Dân giận dữ, chỉ vào Vương Hồng Ngọc mà mắng: "Được việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều, đồ ngu!"
“Nhưng mà…”
“Câm miệng đi, thời gian tới bà đàng hoàng một chút, đừng có chọc vào Tần Miên nữa.” Tần Hoài Dân quát lớn một tiếng, trong lòng lại đang tính toán chuyện khác.
Dù sao đi nữa thì bọn họ cũng là bậc cha chú của Tần Miên, cho dù cô có muốn thoát khỏi bọn họ thì cũng không thể dễ dàng như vậy được đâu.
Bám được lên Thẩm Yến Tự thì sao nào, nếu nhìn từ một góc độ khác, Khánh Quốc hoặc Mỹ Kiều còn có thể dựa vào mối quan hệ này để tiếp xúc với những người trong vòng xã giao của Thẩm Yến Tự ấy chứ. Đến lúc đó, có khi ông ta có thể cưới về một cô con dâu Kinh Thị, hoặc là con gái ông ta gả cho người Kinh Thị nhỉ? Tần Hoài Dân nghĩ tới đó mà suýt nữa bật cười thành tiếng.
Ha ha, thế nên người ta mới bảo là gừng càng già càng cay đấy.
Nhưng Tần Hoài Dân tuyệt đối không ngờ rằng lần tiếp theo khi bọn họ gặp lại Tần Miên sẽ lại là một tình huống khác… Không giống như lẽ bình thường, mà khiến người ta phải kinh hồn bạt vía...
*
Thời gian hai ngày trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc mà đã đến lúc phải rời đi.
Tần Miên không hiểu tại sao Tần Hoài Dân lại có thái độ lạ lùng như vậy, ông ta mang lên cho mình một cái mặt nạ hiền từ, lại còn tiễn cô đến tận ga tàu hỏa nữa chứ.
“Miên Miên à, đến bên kia thì nhớ gửi thư về cho gia đình nhé. Bác vẫn luôn xem cháu như người trong nhà, đối đãi với cháu như con gái của mình. Nếu có gì khó khăn thì cứ viết thư về, bác chắc chắn sẽ tìm mọi cách để giúp đỡ cháu.”
“Cháu cũng đừng lo lắng cho người trong nhà, có bác ở đây rồi.”
“Lên xe lửa nhớ để ý hành lý cẩn thận, người đông là cũng loạn lắm.”
“Đồng chí Thẩm, tôi giao Miên Miên cho cậu, cậu phải chăm sóc con bé cho thật tốt đấy nhé.”
Những lời nói cảm động là thế, nhưng khi nghe vào tai hai người có ý chí sắt đá như Thẩm Yến Tự và Tần Miên thì cũng chỉ là nước chảy mây trôi, vào tai này ra tai kia mà thôi.
Cái màn diễn lừa tình như thế này thật sự là… Khiến người ta xấu hổ đến mức muốn đào cái hố mà chui vào luôn cho rồi. Nếu không phải Tần Miên kiên nhẫn hơn người, thì sợ là lúc này cô đã lăn lộn cười đến phát rồ luôn rồi ấy chứ.
Lại đợi thêm một lúc, tàu cuối cùng cũng đến, mấy người bọn họ lúc này mới thoát khỏi sự bám riết của Tần Hoài Dân.
Vé tàu là Thẩm Yến Tự và Chu Hoài An lo liệu, khi tìm đến chỗ ngồi thì Tần Miên và Tô Tĩnh Tâm mới phát hiện ra là vé giường nằm.
“Sao lại là vé giường nằm, chắc đắt lắm nhỉ?” Tô Tĩnh Tâm kéo Chu Hoài An lại hỏi nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)