Văn Thù Thắng không ngờ là vừa ra khỏi cửa đã lại gặp một người cùng ngành như thế này rồi.
Thú vị đấy, thật sự rất thú vị!
"Đồng chí Tiểu Tần đang làm công việc gì vậy? Nhiều khi chúng ta có thể là đồng nghiệp cũng nên."
Tần Miên nghĩ nghĩ một chút, sau đó mới mở miệng trả lời: "Có lẽ không phải là đồng nghiệp đâu." Tạm dừng một lát, Tần Miên mới nói tiếp: "Trước kia, tôi từng giúp trong thôn sửa máy kéo."
Cái, cái gì cơ?
Sửa… Sửa máy kéo á?
"Khụ!" Dù trầm ổn như Thẩm Yến Tự cũng bị câu nói của Tần Miên làm cho ngớ người.
Đồng chí Văn này là làm việc ở mảng cao cấp trong ngành cơ khí, khí chất hơn người. Còn đồng chí Tiểu Tần lại là làm việc sửa chữa máy kéo bình dân. Không thể nói hai thứ này không liên quan, chỉ có thể nói là quan hệ không quá lớn thôi.
Một tiếng "khụ" của Thẩm Yến Tự khiến hai người còn lại trong toa tàu lập tức nhìn về phía anh.
"Khụ khụ, cổ họng không được thoải mái lắm. Mọi người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi không tham gia." Tôi thực sự không hiểu lắm về kiến thức chuyên môn của mấy người.
Nửa câu sau Thẩm Yến Tự không nói ra, vừa dứt lời liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt còn vương lại một chút ý cười không che giấu được.
Không khí trở nên rất vi diệu, đồng chí Tiểu Tần có tính cách sợ xã hội lại không giỏi ăn nói, cho nên việc làm dịu không khí liền rơi vào người đồng chí Văn.
Sống hơn bốn mươi năm, Văn Thù Thắng dĩ nhiên sẽ có kinh nghiệm sống nhiều hơn người trẻ tuổi một chút rồi. Chú ta liền cười ha ha mà bảo: "Đều thuộc về ngành cơ khí cả, cũng có thể coi là đồng nghiệp mà."
"Tôi đã xem qua “Nguyên lý máy móc”, “Cách vẽ sơ đồ kỹ thuật” và “Cơ sở thiết kế và kiểm tra máy móc”. Nhưng hiểu không nhiều lắm, trước mặt chú thì có chút múa rìu qua mắt thợ."
Văn Thù Thắng nghe đồng chí Tiểu Tần báo ra tên của những cuốn sách cơ bản này, khiến chú ta không khỏi nhìn người trẻ tuổi trước mắt này bằng cặp mắt khác xưa. Mấy quyển sách này quả thật là sách chuyên ngành cơ khí, nhưng chú ta là người trong nghề nên cũng biết - có thể hiểu được mấy quyển sách này, e là không chỉ dừng lại ở hai chữ "hiểu sơ sơ" thôi đâu.
Xem ra đồng chí Tiểu Tần tuổi không lớn nhưng khả năng cũng không nhỏ chút nào.
"Đồng chí Tiểu Tần, tôi thấy tuổi cô cũng không lớn, cô vẫn còn đang đi học phải không? Lần này cô đến Kinh Thị là để đi học sao?" Văn Thù Thắng dò hỏi.
"Tôi năm nay vừa tròn mười tám. Khoảng thời gian trước, vì lý do cá nhân nên không thi đỗ đại học, lần này đến Kinh Thị quả thật là có dự định học lại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)