Sau khi xem qua tất cả ký ức, trong lòng cô chỉ có một vạn con ngựa cỏ bùn chạy qua.
Cô chỉ ngủ một giấc mà đã bị đưa đến đại lục Thú Nhân thời viễn cổ, xuyên vào cơ thể của một giống cái trùng tên trùng họ.
Trên mảnh đại lục này, thú nhân rất khó sinh sản, mà giống đực lại nhiều hơn giống cái. Vì vậy, sau khi một giống cái trưởng thành phải lập khế ước với ít nhất sáu thú phu, sau đó được các thú phu cùng nhau nuôi dưỡng.
Mà nguyên chủ Trình Dữu Dữu đã có bốn thú phu, và cả bốn đều là những thú nhân mạnh mẽ, tuấn mỹ nhất trong bộ lạc.
Những thú phu này đều do cha của nguyên chủ là một vu y ép buộc lập khế ước giúp cô ta.
Còn lại hai vị trí, các thú nhân khác thà đắc tội với vu y trong bộ lạc chứ không muốn lập khế ước với Trình Dữu Dữu.
Hai người đàn ông trong hang động vừa rồi đều là thú phu của Trình Dữu Dữu, họ là một đôi anh em cùng mẹ khác cha.
Ở đây, việc anh em cùng mẹ khác cha lập khế ước và cùng nuôi dưỡng một giống cái là chuyện hết sức bình thường.
Dưa ép tuy không ngọt nhưng ít ra cũng giải khát. Mặc dù các thú phu này cơ bản không thèm để ý đến nguyên chủ, họ vẫn hoàn thành nghĩa vụ nuôi dưỡng.
Còn về người đàn ông trần như nhộng trong hang động lúc nãy, đúng là chuyện tốt do nguyên chủ làm, tên đàn ông bị hội chứng siêu nam kia thật sự không nói sai.
Nguyên chủ đã hái cỏ ngọt ngào bỏ vào thức ăn của đối phương, định thực hiện màn bá vương ngạnh thượng cung...
Chỉ là không biết đã xảy ra sai sót ở đâu, tại sao cô lại xuyên vào đúng người nguyên chủ đúng lúc này.
Nghĩ đến đây, cô thật sự không còn sức để phàn nàn. Cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Cái tội danh to đùng này chẳng phải cô phải gánh chắc rồi sao?
Gương mặt Trình Dữu Dữu nhăn lại như quả mướp đắng. Cô đã vất vả tìm được một chốn bồng lai tiên cảnh ở thời mạt thế, xây dựng một căn cứ vững chắc không thể phá vỡ, còn có đống vật tư cô tích góp từng chút một.
Cô còn chưa kịp tận hưởng thì đã bị đưa đến nơi này.
Nhưng trông nơi này có vẻ thức ăn dồi dào, nguồn nước sạch sẽ, so với thời mạt thế thì quả thực là thiên đường. Cô nhất định sẽ sống thật tốt ở đây.
Ngay cả khi mấy người thú phu của nguyên chủ vì chuyện vừa rồi mà không nuôi dưỡng cô nữa thì cô vẫn có tay có chân, có thể tự mình tìm thức ăn.
Cô đứng thẳng người, ánh mắt chuyển sang bàn tay mình, dường như cảm giác kỳ lạ kia vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay.
Việc quan trọng nhất bây giờ là phải đi rửa tay. Tay này rửa sạch chắc vẫn còn dùng được chứ?
Lúc này mặt trời đã lặn về phía Tây, ánh nắng màu cam hồng xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành những vầng sáng lấm tấm.
Trong khu rừng rậm rạp, dây leo quấn quýt, mặt đất quanh năm không thấy ánh mặt trời mọc một lớp rêu dày.
Gió nhẹ thổi qua, tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng chim hót, tạo thành một bản nhạc du dương.
Trình Dữu Dữu nhắm nghiền hai mắt, mặc cho gió nhẹ lướt qua gò má. Cô cảm nhận được sức mạnh của tự nhiên dồi dào, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ.
Ở thời mạt thế, cô đã thức tỉnh dị năng hệ Mộc và hệ Chữa Trị. Hệ Mộc đã đạt cấp 5 nhưng hệ Chữa Trị mới chỉ cấp 2.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
