Cả người Trình Dữu Dữu bị ném mạnh xuống giường đá, cú va đập khiến cô hoa mắt chóng mặt, cơn đau nhói quét qua toàn thân.
Dưới cơn đau buốt, Trình Dữu Dữu cũng chẳng màng đến ngọn nguồn sự việc nữa: “Anh nói ai đói khát không chịu nổi? Mở miệng ra là cắn người lung tung.”
“Ồ, Trình Dữu Dữu, bây giờ tôi mới phát hiện cô không chỉ là đồ vô dụng mà còn dám làm không dám nhận. Bây giờ Mộc Phong thành ra thế này, cô dám nói không phải do cô làm?”
“Cái gì mà... Mộc Phong chứ, liên quan gì đến tôi?”
Mộc Vũ cúi mắt nhìn Mộc Phong đang nhắm nghiền hai mắt trên giường đá, rồi lại ngước mắt nhìn gương mặt xấu xí ghê tởm của Trình Dữu Dữu. Sự căm ghét của anh đối với cô lại tăng thêm một bậc.
Trình Dữu Dữu thấy người đàn ông lao về phía mình. Cô biết anh không phải dạng hiền lành, nếu không phản kháng thì sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Bản năng sinh tồn mãnh liệt khiến cô nhanh chóng bình tĩnh lại, tìm kiếm sơ hở của anh.
Cô nhanh chóng vươn tay, hung hăng túm lấy một chỗ nào đó của anh.
Cô nghĩ hôm nay tay mình thật sự không cần nữa rồi. Trong một khoảng thời gian ngắn, cô không chỉ sờ cơ bụng của một người đàn ông lạ mà còn túm lấy chỗ nào đó của một người đàn ông lạ khác.
“A a a...”
Một tiếng hét cực kỳ thảm thiết vang vọng khắp hang động, sau đó lan ra bên ngoài.
Các thú nhân khác trong bộ lạc nghe thấy tiếng hét thảm thiết từ hang động bên này đều bất đắc dĩ lắc đầu. Họ đã thấy chuyện này nhiều nên không còn lạ nữa.
Với một nữ chủ nhân độc ác như vậy, dù thú nhân có mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ có nước chịu trận.
Xem kìa, Trình Dữu Dữu lại bắt đầu ngược đãi thú phu của mình rồi.
“Trình Dữu Dữu, cô thật sự muốn chết!”
Sớm muộn gì cũng có một ngày, anh sẽ...
Trình Dữu Dữu biết chiêu vừa rồi của mình uy lực đến mức nào, không biết chỗ đó của anh còn dùng được không?
Kệ anh, chạy trốn trước đã.
Trình Dữu Dữu bò dậy từ giường đá rồi chạy biến ra khỏi hang động nhanh như chớp.
Bên trong hang động, Mộc Vũ khom người nhìn Trình Dữu Dữu với động tác nhanh nhẹn như vậy. Cơn đau dữ dội cũng không làm anh hoàn hồn, anh chưa bao giờ thấy cô di chuyển nhanh như thế.
Phải biết rằng cái đồ vô dụng Trình Dữu Dữu này, có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi. Ngày thường chỉ cần cử động một chút là đã thở không ra hơi.
Đợi đến khi anh hoàn hồn, trong hang động đã không còn bóng dáng Trình Dữu Dữu đâu nữa.
Mộc Vũ không kìm được mà gầm lên giận dữ: “Trình Dữu Dữu, cô đừng để tôi bắt được...”
Dĩ nhiên Trình Dữu Dữu không nghe thấy tiếng gầm của Mộc Vũ. Cô nín thở chạy một mạch thật xa, đến khi kiệt sức mới dám dừng lại.
Cô vịn vào thân cây to thở hổn hển, vẻ mặt như vừa thoát chết.
Trời đất ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tên đàn ông kia bị mắc hội chứng siêu nam à? Chẳng phân biệt trắng đen gì cả, nói đánh là đánh.
Mà rốt cuộc đây là đâu?
Căn cứ của cô đâu? Đống vật tư cô cực khổ thu thập được đâu rồi?
Còn nữa, trang phục của người đàn ông vừa rồi là gì vậy? Da thú? Trang phục tình thú à?
Bỗng nhiên, một cơn đau nhói dữ dội ập đến từ trong đầu, một đoạn ký ức không thuộc về cô tràn vào tâm trí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
