Thứ trong tay là cái gì vậy?
Ấm áp, cứng cứng, lại còn rất đàn hồi.
Bên trong một hang động có tạo hình tương đối cổ xưa, trên chiếc giường đá phủ đầy da thú, Trình Dữu Dữu chậm rãi mở mắt.
Khoảnh khắc cúi đầu nhìn rõ thứ mình đang vuốt ve, cằm cô như muốn rớt xuống.
Vai rộng eo thon, đường cong cơ bắp toàn thân mượt mà hoàn mỹ. Từng múi bụng rõ ràng đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở hơi dồn dập của anh, làn da trắng nõn ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.
Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, Trình Dữu Dữu bất giác nuốt nước bọt.
Còn tay của cô thì đang đặt trên những múi bụng rõ rệt của người đàn ông.
Phải nói rằng cảm giác này thật sự rất tuyệt.
Tay Trình Dữu Dữu bất giác run lên, người đàn ông đang nhắm mắt lập tức phát ra một tiếng rên khẽ khó kiềm chế.
Nhưng lúc này Trình Dữu Dữu lại đang hoàn toàn chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Mắt cô sẽ không mù, tay cô sẽ không rữa mất chứ?
Trời đất ơi, rốt cuộc đây là tình huống gì vậy?
“Đồ vô dụng, cô đã làm gì Mộc Phong?”
Một giọng nói giận dữ vang trời đột nhiên truyền đến từ cửa hang động.
Trình Dữu Dữu giật mình vì âm thanh bất ngờ, bàn tay đang đặt trên cơ bụng bất giác siết chặt lại.
Người đàn ông vốn đang ửng hồng giờ đây toàn thân đã đỏ bừng, phát ra tiếng thở dốc khó nhịn.
Cô vội vàng giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng: “Tôi không làm gì cả!”
Trình Dữu Dữu có một thói quen từ nhỏ đến lớn, đó là càng chột dạ thì giọng nói sẽ càng lớn.
Bóng người cao lớn vừa bước nhanh vào từ cửa động đã bị giọng nói cao vút của Trình Dữu Dữu làm cho khựng lại một thoáng.
Nhưng anh nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi sải bước về phía giường đá.
Cuối cùng Trình Dữu Dữu cũng nhìn rõ người bước ra từ chỗ ngược sáng. Đó lại là một người đàn ông đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Đập vào mắt cô đầu tiên là đôi chân dài hơn cả mạng của cô, thẳng tắp và đầy sức mạnh.
Anh quấn một tấm da thú quanh hông, cơ bụng rắn chắc với những đường rãnh rõ ràng, thân hình cường tráng. Làn da màu lúa mì chi chít những vết sẹo màu nâu, thể hiện một sức sống căng tràn.
Tầm mắt cô di chuyển lên trên và cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt anh. Một đôi mắt màu vàng kim, đường nét sắc như dao tạc, tuấn mỹ vô cùng. Mái tóc vàng rực rỡ của anh có thể so sánh với mặt trời chói chang treo trên cao.
“Trình Dữu Dữu, cô dám ép buộc Mộc Phong động dục? Cô tưởng tôi thật sự không dám động đến cô sao?”
Đôi mắt đen láy của người đàn ông loé lên tia hung tợn khát máu. Gương mặt tuấn mỹ tràn đầy vẻ bạo ngược, hận không thể cắn chết cô.
Trình Dữu Dữu cau mày nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. Cô không biết phải giải thích tất cả những chuyện này như thế nào.
Cô thật sự không biết gì cả.
Mộc Vũ thấy cô không nói gì, liên tưởng đến những hành động thường ngày của cô đối với bọn họ, ánh mắt anh càng thêm chán ghét.
Anh vươn tay bóp chặt cổ tay cô, lực đạo cực lớn, siết đến mức xương cốt cô kêu răng rắc: “Nếu cô đã đói khát không chịu nổi như vậy, sao không đến tìm tôi? Tôi có thể hầu hạ cô tốt hơn Mộc Phong nhiều.”
Hai chữ “hầu hạ” được anh nhấn rất mạnh, ai cũng có thể nghe ra “hầu hạ” này không phải là “hầu hạ” kia.
Nói xong, bàn tay to lớn đang nắm cổ tay cô vung mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
