Bây giờ đến nơi này, sức mạnh tự nhiên ở đây vô cùng dồi dào, cô tin rằng dị năng hệ Mộc của mình sẽ được nâng cao đáng kể.
Như vậy, cô càng có thêm tự tin để sống sót thật tốt ở thế giới này.
Một lát sau cô mở mắt, hơi nghiêng đầu nhìn về phía con suối.
Có mấy giống cái đang ngồi xổm bên bờ suối trong vắt giặt giũ da thú, miệng năm miệng mười bàn tán.
Vừa nhìn thấy cô, họ lập tức im bặt. Đồng thời, những ánh mắt đánh giá không hề che giấu cứ thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cô, đầy vẻ khinh thường và chán ghét.
Kể từ khi cha của nguyên chủ mất tích trong rừng sâu, ác ý của các giống cái khác trong bộ lạc đối với cô càng trở nên trắng trợn.
Cô chẳng thèm để tâm. Chẳng qua bọn họ chỉ ghen tị vì cô có được những thú phu tuấn mỹ và mạnh mẽ kia.
Không cần nghe cũng biết họ đang bàn tán chuyện gì.
Đơn giản là nói cô chẳng có chút dáng vẻ nào của một giống cái, không biết xấu hổ và những lời tương tự.
Những thú phu của cô mà đi theo cô thì đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu.
Cô đi thẳng qua bọn họ, hướng về phía thượng nguồn con suối.
Đi không xa, có một khúc quanh của dòng suối, nước suối trong vắt thấy đáy, rất nhiều tôm cá béo mập đang bơi lội trong nước.
Tôm cá ở đây không còn là những con có hình thù kỳ quái như ở thời mạt thế. Nước bọt trong miệng cô bắt đầu tiết ra điên cuồng.
Cô tiến lên một bước, vừa sử dụng dị năng thì ánh nhìn lướt qua mặt nước làm tay cô run lên. Năng lượng vừa hội tụ trong tay lập tức tắt ngấm.
Trình Dữu Dữu tiến thêm một bước, dựa vào hình ảnh phản chiếu dưới nước để đánh giá bản thân. Sau khi nhìn rõ, cô không thể tin được mà ôm lấy mặt mình.
Cảm giác nhờn rít, sần sùi truyền đến từ lòng bàn tay. Cảm giác dính nhớp trong tay khiến cơn thèm ăn vừa dâng lên của cô tan biến sạch sẽ.
Mái tóc thì bù xù như một cái tổ chim.
Trên người cô mặc một chiếc váy da thú, vùng ngực bóng loáng, tỏa ra một mùi hôi khó ngửi.
Cô ngồi xổm xuống, dựa vào mặt nước để quan sát kỹ khuôn mặt mình. Cái nhìn này thật sự suýt làm cô nôn cả bữa cơm tối qua ra ngoài.
Làn da trên mặt nhờn rít và thô ráp, mọc đầy những nốt mụn chi chít. Lỗ chân lông không chỉ to mà còn mọc đầy lông tơ đen nhánh.
Còn vóc dáng thì béo như một quả cầu, không thể nhìn nổi.
“Trời đất ơi, đây thật sự là bộ dạng của mình bây giờ sao?”
Tuy cô không có yêu cầu gì về ngoại hình, nhưng ít nhất cũng phải ra dáng người chứ. Bây giờ cô hoàn toàn là một quả cầu béo vừa xấu, vừa bóng nhẫy, lại còn mọc lông.
Với cơ thể như vậy, chẳng trách cô mới chạy một đoạn ngắn mà đã thở không ra hơi, tim như muốn nhảy ra ngoài.
Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tâm lý rồi bắt đầu gội đầu. Cô nhúng đầu vào dòng suối trong vắt, ghét bẩn và dầu mỡ trên đầu nhiều đến nỗi mặt nước cũng nổi lên một lớp váng dầu.
Quá bẩn, nước trong bình thường không thể nào gội sạch được.
Đột nhiên, cô nhắm mắt lại, dùng dị năng hệ Mộc của mình để cảm nhận sức mạnh tự nhiên.
Một lát sau, cô mở mắt. Đôi mắt bị lớp thịt trên mặt chèn ép chỉ còn là một khe nhỏ, nhưng bên trong lại ánh lên niềm vui sướng tột độ.
Quả nhiên, thảm thực vật phong phú ở đây không chỉ có thức ăn dồi dào mà các loại cây dùng để tắm rửa cũng sinh trưởng cực kỳ tươi tốt, ngay gần bờ suối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
