Không khí xung quanh dường như đột ngột lạnh đi.
Cố Thanh Gia khẽ nhíu mày.
Ánh mắt nàng vô tình lướt qua đầu ngón tay Cố Cảnh Uyên đang chậm rãi vuốt ve chuôi đao bên hông. Trong khoảnh khắc hai người đối mắt, nàng lập tức nhận ra sát ý vừa dâng lên trong mắt hắn.
So với việc nói cho nàng biết nguyên nhân của mối hận, dường như hắn càng muốn trực tiếp lấy mạng nàng hơn.
Sợi dây trong lòng Cố Thanh Gia lập tức căng chặt.
Đúng lúc ấy, ánh lửa bỗng xuyên qua bóng tối ngoài hành lang.
Một tên lính cầm đuốc bước nhanh vào phòng giam, mắt nhìn thẳng phía trước, cung kính bẩm báo:
“Đại nhân, người của Đông Xưởng tới, nói có việc hệ trọng cần diện kiến.”
Cố Cảnh Uyên trầm giọng đáp:
“Biết rồi. Lui xuống đi.”
Ngay sau đó, phía ngoài hành lang truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập.
Cố Thanh Gia quay đầu nhìn lại.
Một hoạn quan mặt trắng không râu đang đứng ngoài song sắt. Phía sau hắn, một người vừa tháo mũ rèm xuống, để lộ gương mặt quen thuộc.
Chính là Cố Phỉ.
“Nhị ca!”
Cố Phỉ vừa trông thấy nàng đã lập tức gọi lớn.
Tên hoạn quan khẽ hắng giọng, cất chất giọng the thé đặc trưng:
“Cố Chỉ huy sứ, kẻ bị cho là mật thám Ngõa Lạt có liên quan đến Cố thế tử thực chất là mật thám do Đông Xưởng chúng ta phái đi, có ấn tín làm chứng.”
“Huống hồ, những chứng cứ dùng để buộc tội Cố thế tử cấu kết với mật thám Ngõa Lạt vốn đã có rất nhiều điểm đáng ngờ. Cho dù Cố thế tử thực sự từng tiếp xúc với người Ngõa Lạt, cũng chỉ là vì đối phương đang làm nhiệm vụ ẩn núp mà thôi.”
“Cố thế tử hoàn toàn bị liên lụy vô cớ. Lần này Cẩm Y Vệ các ngươi đã bắt nhầm trung lương, khiến người vô tội phải chịu oan.”
“Cấu kết với Thiến Đảng để tạo ngụy chứng. Khí khái thanh cao của kẻ đọc sách đâu rồi?”
Cố Thanh Gia ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt.
“Ngụy chứng?”
“Nếu Đại ca hoài nghi, vậy cứ lấy chứng cứ ra đây.”
Nàng dừng một chút rồi bình thản nói tiếp:
“Nhắc đến chuyện làm giả chứng cứ, ta lại thấy đáng tiếc thay cho những kẻ đã cố tình vu khống một người vô tội thành kẻ cấu kết với mật thám Ngõa Lạt, chỉ để mượn đó kéo ta xuống nước. Bây giờ những thứ gọi là chứng cứ phạm tội của bọn chúng đều đã thành một đống giấy lộn rồi.”
Cố Thanh Gia ngẩng cằm, liếc về phía cửa ngục.
“Cửa cũng nên mở rồi.”
Nói đến đây, nàng lại nâng hai cổ tay bị xiềng lên trước mặt hắn.
“Còn thứ này nữa.”
Nàng không hề né tránh, trực tiếp chìa tay về phía Cố Cảnh Uyên.
Cố Cảnh Uyên lặng lẽ nhìn nàng một lúc lâu.
Sau đó hắn mới bước tới bên song sắt, nhận lấy ấn tín từ tay hoạn quan rồi tự mình kiểm tra cẩn thận.
Một lát sau, hắn chậm rãi nở nụ cười.
Nhưng trong đôi mắt ấy lại chẳng có lấy một chút ý cười, chỉ còn sự lạnh lẽo thấu xương.
“Dùng thủ đoạn này để phá cục, hy vọng sau này ngươi vẫn gánh nổi hậu quả.”
Dứt lời, hắn bước đến trước mặt Cố Thanh Gia, dứt khoát tháo xiềng xích trên cổ tay nàng, sau đó sai người mang công văn phóng thích tới để nàng ký tên điểm chỉ.
“Chuyện đó không cần ngươi bận tâm.”
Cố Thanh Gia xoa nhẹ cổ tay đã tê cứng.
Sau khi ký tên điểm chỉ xong, nàng chống tay đứng dậy khỏi sập đá.
Mấy ngày liền không có lấy một hạt cơm vào bụng, thân thể nàng đã kiệt sức đến cực điểm. Thế nhưng vào lúc này, như thể nhờ một hơi sức cuối cùng chống đỡ, tinh thần nàng lại tỉnh táo hẳn lên, sống lưng cũng thẳng tắp.
Cửa ngục vừa mở, Cố Phỉ lập tức lao vào.
Nàng cố nén nước mắt, vội vàng kiểm tra Cố Thanh Gia từ đầu đến chân một lượt, sau đó cởi áo choàng trên người xuống, khoác lên vai nàng.
Cố Thanh Gia nhẹ nhàng xoa đầu Cố Phỉ như một lời trấn an.
Vị hoạn quan vẫn đứng ngoài song sắt, chưa vội rời đi.
“Ta còn phải trở về bẩm báo với Đốc chủ, xin cáo từ trước.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi không chút do dự.
Dù sao đây cũng chỉ là một cuộc giao dịch lợi ích. Với một kẻ đọc sách như Cố thế tử, giữ khoảng cách đôi khi mới là thiện ý lớn nhất.
“Trung quý nhân xin dừng bước.”
Cố Thanh Gia khép lại áo choàng trên người, bước nhanh tới. Thấy vị hoạn quan kia quay đầu, nàng ôn tồn nói:
“Đa tạ Trung quý nhân đã ra tay tương trợ. Cũng xin ngài thay ta chuyển lời cảm tạ tới Xưởng công.”
“Thế tử không cần cảm tạ. Món đồ lệnh muội đưa tới đã giúp chúng ta một việc lớn.”
Vị hoạn quan liếc về phía Cố Cảnh Uyên đang đứng cách đó không xa, thoáng ngừng lại rồi mới nói tiếp:
“Ta xin nhiều lời nhắc Thế tử một câu. Gió rét cắt da, hiểm nguy kề cận, trên đời này chỉ có quyền thế mới đủ sức bảo vệ bản thân. Thế tử, cáo từ.”
“Đa tạ ngài nhắc nhở.”
Cố Thanh Gia khẽ gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ ý tứ của hắn.
Không có quyền thế, muốn đối phó với sát ý của Cố Cảnh Uyên, nàng chỉ có thể dùng đến hiểm chiêu. Nhưng cách ấy chung quy không phải kế lâu dài.
Đợi bóng vị hoạn quan khuất hẳn, Cố Thanh Gia mới quay người gọi Cố Phỉ, cùng nàng men theo đường hầm tối tăm dài hun hút đi ra ngoài.
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân, bám riết không buông như âm hồn.
Cố Thanh Gia chợt quay đầu.
Trong thứ ánh sáng mờ tối của hành lang, bóng dáng Cố Cảnh Uyên thấp thoáng phía sau, quả thực chẳng khác nào một u hồn.
Cố Phỉ cũng theo ánh mắt nàng ngoái lại. Vừa trông thấy hắn, đồng tử nàng lập tức co rút. Cả người như mãnh thú bị kích thích bản năng phòng vệ, nàng rút phắt đoản đao bên hông, bước lên chắn kín trước mặt Cố Thanh Gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)