Cố Thanh Gia lập tức cảnh giác ngẩng đầu.
Một tên Tiểu kỳ đi tới bên ngoài phòng giam, cắm cây đuốc vào khe đá trên vách hành lang rồi đứng cách một lớp song sắt nói:
“Muội muội ngươi tới thăm tù. Trước khi rời đi, đại nhân đã dặn ngươi có thể gặp nàng, nhưng chỉ được nửa nén hương.”
Nói xong, hắn lui vào trong bóng tối, hoàn toàn không có ý định rời khỏi.
Ánh mắt Cố Thanh Gia hơi trầm xuống.
Nàng biết rõ tên Tiểu kỳ này ở lại là để giám sát, đề phòng nàng nhân cơ hội truyền tin tức ra ngoài.
Nhưng nàng cũng chưa đến mức bó tay hết cách.
Một lát sau, tiếng bước chân vội vã từ xa truyền đến.
Cố Thanh Gia ngước mắt nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ dung mạo thanh tú, giữa hàng mày phảng phất nét anh khí đang vội vàng chạy tới trước song sắt.
Chính là Cố Phỉ.
Bốn mắt vừa chạm nhau, vẻ kiêu ngạo bất kham thường ngày giữa đôi mày Cố Phỉ lập tức tan biến. Nước mắt như vỡ đê trào ra, nàng nhào tới, hai tay nắm chặt chấn song, run giọng gọi:
Trong lòng Cố Thanh Gia chợt nhói lên.
Nàng lắc đầu.
“Không có, muội đừng lo.”
Vừa nói, Cố Thanh Gia vừa kín đáo làm một thủ thế, nhắc Cố Phỉ chú ý đến số lần chớp mắt và nhịp điệu của mình.
Đây là ám hiệu bí mật chỉ hai tỷ muội biết.
Cố Phỉ cố gắng ép mình bình tĩnh lại. Khóe mắt nàng liếc về phía tên Tiểu kỳ đang đứng giám sát trong bóng tối, sau đó kín đáo gật đầu.
Hai người dùng những lời trò chuyện bình thường làm vỏ bọc, âm thầm truyền tin cho nhau.
Cố Thanh Gia liên tục xác nhận Cố Phỉ đã hiểu hay chưa, đồng thời dặn nàng nhất định phải làm đúng những gì mình truyền đạt.
Cái mạng này có giữ được hay không, thành bại đều đặt cả vào nước cờ ấy.
“Nhị ca, huynh yên tâm.” Cố Phỉ nghẹn ngào, giọng đã khàn đi. “Muội nhất định sẽ cứu huynh ra ngoài.”
“Nửa nén hương đã hết.”
Tên Tiểu kỳ đứng trong góc đột nhiên lên tiếng.
Cố Thanh Gia nhìn Cố Phỉ, ôn tồn nói:
“Trở về đi, muội muội.”
Cố Phỉ lưu luyến không nỡ rời đi, bước được vài bước lại quay đầu nhìn nàng, mãi đến khi bóng dáng khuất hẳn khỏi hành lang.
Sau khi nàng rời đi, Cố Thanh Gia mới thở phào, cả người thả lỏng rồi ngả xuống sập đá.
Thân thể đau nhức cùng nỗi nóng ruột trong lòng khiến nàng trằn trọc mãi không yên.
Thời gian trong Chiếu Ngục vốn đã trôi qua chậm chạp đến khó chịu, vậy mà lúc này nàng lại chỉ mong nó chậm thêm một chút.
Chậm thêm một chút nữa.
Ít nhất cũng phải chậm đến khi nàng kịp chờ được cơ hội xoay chuyển tình thế trước lúc Cố Cảnh Uyên trở về.
Không biết đã qua bao lâu, cây đuốc ngoài hành lang từ lâu đã cháy cạn.
Giữa lúc ý thức mơ màng, Cố Thanh Gia bỗng nghe thấy một tiếng động cực khẽ, tựa như có thứ gì đang bò trườn trong bóng tối.
Ngay sau đó là một nhịp thở sâu và chậm.
Rõ ràng là hơi thở của con người, nhưng đều đặn đến mức gần như máy móc, lại mang theo cảm giác lạnh lẽo khiến người ta rợn tóc gáy.
Nhớ đến những lời đồn về đủ thứ rắn chuột trong Chiếu Ngục, Cố Thanh Gia lập tức liên tưởng tới tiếng rắn trườn. Nơi này vốn chẳng thiếu những thứ như thế, nàng bất giác nổi da gà.
Ngay giây tiếp theo, một luồng hơi lạnh bỗng áp sát cổ nàng.
Trong cơn hoảng hốt, Cố Thanh Gia thậm chí còn tưởng mình cảm nhận được lớp vảy lạnh ngắt lướt sát bên da, khiến lông tơ toàn thân lập tức dựng đứng.
“Sao lại sợ đến mức này?”
Một giọng nói trầm khàn, yếu ớt bỗng vang lên trong bóng tối, nghe quỷ dị đến lạ.
Là giọng của Cố Cảnh Uyên.
Trong lòng Cố Thanh Gia kinh hãi. Nàng lập tức xoay người nhìn về phía mép sập đá.
Một bóng người cao lớn đang đứng lặng ở đó. Trong ánh sáng mờ tối, hoàn toàn không nhìn rõ gương mặt.
Cửa lao chẳng biết đã mở từ lúc nào.
Cố Cảnh Uyên đã lặng lẽ bước vào, vậy mà nàng hoàn toàn không hề hay biết.
Cố Thanh Gia nín thở, dỏng tai lắng nghe thật kỹ.
Âm thanh vừa khiến nàng sợ đến mất mật kia rõ ràng chính là tiếng hít thở của Cố Cảnh Uyên. Cùng là hơi thở của con người, vậy mà từ hắn phát ra lại khiến người ta rét lạnh đến tận xương.
Ánh mắt âm u lạnh lẽo của Cố Cảnh Uyên vẫn dán chặt lên mặt nàng.
Cảm giác bất an lập tức dâng lên. Cố Thanh Gia cố lùi sát vào góc tường, nhưng chưa kịp tránh xa đã bị một bàn tay hữu lực túm chặt ống tay áo.
Nàng không sao chống lại được, lập tức bị hắn kéo trở về.
Cố Thanh Gia vội vàng giơ tay che kín vạt áo, sắc mặt trắng bệch, hàng mi khẽ run.
“Yên tâm, ta không lột y phục của ngươi.”
Khóe môi Cố Cảnh Uyên hơi nhếch lên.
Hắn đã đoán được rồi, không cần phải kiểm tra thêm nữa.
Nghe hắn nói vậy, Cố Thanh Gia vốn định thở phào nhẹ nhõm, nhưng chẳng hiểu sao dự cảm chẳng lành trong lòng lại càng thêm mãnh liệt.
Chẳng lẽ hắn đã xác định được rồi?
Nàng âm thầm quan sát sắc mặt Cố Cảnh Uyên. Vẻ trầm ngâm pha chút đùa cợt trong đôi mắt đen thẳm kia khiến tim nàng bất giác nảy lên một nhịp.
Cố Thanh Gia khàn giọng hỏi:
“Vì sao ngươi lại hận ta đến thế? Ta dường như chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ngươi.”
Trong cổ họng Cố Cảnh Uyên bật ra một tiếng cười khẽ, nhưng ánh mắt lại lập tức lạnh xuống.
Tầm mắt hắn lướt qua hàng mày Cố Thanh Gia, rồi chậm rãi dừng trên những lọn tóc rối bời bên má nàng.
Một kẻ từ nhỏ được nâng niu trong nhung lụa, cho dù hôm nay đã rơi vào bước đường cùng vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo như trước.
Hệt như năm ấy.
Giữa trời tuyết trắng xóa, nàng một mình bước đến.
Mẫu thân hắn đang bệnh nặng vẫn cố gượng ngồi dậy trên giường, dè dặt và cung kính nghênh đón nàng, đổi lại chỉ là một câu lạnh nhạt:
“Ngươi đi đi, rời khỏi Hầu phủ.”
Một vị thế tử cao ngạo, mắt cao hơn đầu, sao có thể dung nổi một kỹ nữ thân phận thấp hèn đang kéo dài hơi tàn trong phủ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)