Sao có thể chứ?
Là kẻ nào đang nói?
Cố Cảnh Uyên nghiêng đầu nhìn quanh. Bốn bề vắng lặng, gian phòng tĩnh mịch không một bóng người, chỉ có ánh nến lay lắt hắt xuống những vệt bóng chập chờn trên mặt đất.
Mà thiếu niên đang bị hắn khống chế dưới tay đã ngất lịm, hiển nhiên không thể phát ra tiếng.
Xác định giọng nói kia không đến từ bất kỳ người nào có mặt ở đây, ánh mắt Cố Cảnh Uyên lập tức trầm xuống.
Kẻ nào dám ở trước mặt hắn giả thần giả quỷ?
Đúng lúc ấy, giọng nói kia lại vang lên.
[Nhận thấy bàn tay bên hông đang thong thả cởi đai lưng của mình, Cố Thanh Gia khẽ nức nở trong cổ họng, giơ tay đẩy ra.]
Lần này, âm thanh gần đến mức như vang lên ngay sát màng nhĩ.
Cố Cảnh Uyên cố đè nén chấn động trong lòng, đôi mắt chậm rãi nheo lại.
Hắn không hề nghi ngờ bản thân có phải đã phát điên hay không, mà chỉ dời mắt, chăm chú nhìn người trước mặt.
Gương mặt thiếu niên vốn rực rỡ như minh châu lúc này xám xịt, nhợt nhạt. Đôi mắt phượng khép hờ, hàng mi rủ xuống như đôi cánh bướm mỏi mệt, dung mạo diễm lệ đến mức gần như yêu dị.
Cố Cảnh Uyên siết lấy cổ tay người nọ, chậm rãi dùng sức. Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
“Ngươi đã dùng yêu thuật gì với ta? Không muốn sống nữa sao? Hửm?”
Ngay sau đó, một câu nói khác như tiếng sấm nổ vang bên tai hắn.
[“Ngươi cũng không muốn bí mật nữ nhi thân của mình bị người khác phát hiện chứ?” Ngươi ghé sát bên tai Cố Thanh Gia, hạ giọng nói.]
Tâm thần Cố Cảnh Uyên chấn động.
Một tia sát ý lạnh buốt như lưỡi đao vừa tuốt khỏi vỏ lướt qua đáy mắt hắn.
Nữ nhi thân?
Lẽ nào Cố Thanh Gia lại là nữ tử?
Quả thực hoang đường.
Cố Cảnh Uyên đương nhiên không tin. Nhưng khi ánh mắt lướt qua người Cố Thanh Gia, hắn lại bất giác nhớ tới một vài chuyện trước đây.
Công tử nhà quyền quý vốn chẳng thiếu kẻ hầu người hạ, vậy mà bên cạnh Cố Thanh Gia lại không có lấy một nha hoàn thân cận. Mỗi khi có người hỏi, nàng chỉ lạnh nhạt đáp một câu: “Ta không thích người khác đến gần.”
Ngày hè oi bức, người trong phủ đều chuộng y phục nhẹ mỏng cho mát mẻ, riêng Cố Thanh Gia lại lúc nào cũng ăn mặc kín đáo từ trên xuống dưới.
Đầu ngón tay Cố Cảnh Uyên lướt qua yết hầu nàng.
Nhớ lại cảm giác khi vừa nắm lấy cổ tay đối phương, hắn khẽ nhíu mày.
So với nam tử bình thường, yết hầu của Cố Thanh Gia quả thực quá mờ nhạt. Cổ tay lại thon nhỏ, ngay cả vòng eo cũng mảnh mai đến mức khó tin.
Mũi đao dưới ánh nến lóe lên một tia sáng lạnh, soi rõ gương mặt âm trầm của hắn.
Lưỡi đao vụt qua.
Đai lưng lập tức đứt lìa, rơi xuống đất.
Trong cơn mê man, Cố Thanh Gia mơ hồ cảm nhận được một vật lạnh buốt áp sát vạt áo mình rồi lướt qua. Tiếng vải vóc sột soạt vang lên, áo ngoài đã bị mũi đao rạch mở. Hơi lạnh lập tức luồn vào bên trong, khiến nàng bất giác run lên.
Cố Thanh Gia cố sức giãy khỏi cơn hỗn độn trong đầu, chật vật nâng đôi mí mắt nặng trĩu.
Vừa mở mắt, nàng đã đối diện với một đôi mắt tối tăm khó dò.
“Ngươi muốn làm gì?”
Cố Thanh Gia siết chặt vạt áo, các đầu ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Cố Cảnh Uyên nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt u ám như muốn xuyên qua lớp da thịt, nhìn thấu bí mật nàng đang che giấu.
“Ngươi không cho hạ nhân đến gần hầu hạ, rốt cuộc là vì không thích người khác thân cận, hay bởi trên người đang giấu một bí mật liên quan đến sống chết nên không thể để ai tới gần?”
Cố Thanh Gia nghẹn thở.
Đến lúc này, nàng đã hiểu rõ Cố Cảnh Uyên không định lột sạch y phục của nàng để dụng hình, mà là đang nghi ngờ thân phận của nàng.
Chưa kịp để nàng phản ứng, Cố Cảnh Uyên đã dùng một tay khóa chặt cổ tay nàng, tay còn lại cầm đao tiếp tục rạch xuống.
Mắt thấy áo ngoài và trung y lần lượt bị rạch phăng, đến cả áo trong cũng sắp chịu chung số phận, Cố Thanh Gia sợ đến hồn bay phách lạc. Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, nàng khản giọng hét lên:
“Cố Cảnh Uyên! Đừng mà!”
Lưỡi đao trong tay Cố Cảnh Uyên khựng lại.
Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ hứng thú. Đây là lần đầu tiên hắn thấy người đệ đệ này hoảng loạn đến mức ấy.
Những ngón tay Cố Cảnh Uyên đột nhiên siết chặt. Lưỡi đao một lần nữa áp sát thân thể đang run rẩy của nàng, chậm rãi trượt xuống, chỉ một khắc nữa thôi sẽ rạch tung lớp áo trong cuối cùng.
Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tên Tiểu kỳ từ bên ngoài bước nhanh vào, đến cạnh Cố Cảnh Uyên rồi cúi đầu bẩm báo:
“Đại nhân, Bệ hạ triệu kiến khẩn cấp.”
Cố Cảnh Uyên cau mày, cuối cùng cũng thu đao.
Ánh mắt hắn lướt qua vùng cổ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh của Cố Thanh Gia, sau đó đứng dậy, hờ hững căn dặn tên Tiểu kỳ:
“Áp giải hắn về phòng giam, dùng xiềng xích khóa lại.”
Tiếng bước chân của Cố Cảnh Uyên dần xa.
Sợi dây căng cứng trong lòng Cố Thanh Gia cuối cùng cũng được nới lỏng. Bên tai nàng ong lên từng hồi, hai tay run rẩy gom lại áo ngoài đã bị rạch, quấn chặt lấy thân mình.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Chỉ một chút nữa, bí mật nữ nhi thân của nàng đã bị phơi bày.
Đến lúc ấy, e rằng đến mạng cũng chẳng giữ nổi.
Nàng không thể tiếp tục ngồi chờ chết. Nhất định phải tranh thủ tìm cách thoát thân trước khi Cố Cảnh Uyên quay lại.
...
Cố Thanh Gia bị áp giải về phòng giam.
Nàng cúi đầu, co người ngồi trong góc. Xiềng xích cọ vào cổ tay, khiến xương cổ tay đau nhói từng cơn.
Đầu óc nàng quay cuồng suy tính.
Đã đến nước này, chỉ cần có thể giữ được mạng, nàng không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào.
Sự im lặng kéo dài bỗng bị tiếng bước chân phá vỡ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)