Trong khoảnh khắc tưởng như vô tình, ánh mắt hắn lướt qua cánh tay phải của nàng.
Cố Thanh Gia lập tức nhớ đến cánh tay đã bị lóc sạch da thịt của tên phạm nhân ban nãy.
Bàn tay giấu trong ống tay áo của nàng khẽ run lên.
Đợi hồi lâu vẫn không thấy nàng nhận khăn, ánh mắt Cố Cảnh Uyên dần lạnh xuống.
Hắn đứng thẳng người, thu chiếc khăn lụa lại, thong thả cất vào trong ngực. Khi mở miệng, giọng nói trầm thấp lạnh đến thấu xương, mang theo sát ý khiến người ta rợn gáy.
“Cố thế tử cành vàng lá ngọc, đã từng nghĩ sẽ có ngày mình rơi vào cảnh này chưa?”
Dứt lời, không đợi nàng kịp lên tiếng, Cố Cảnh Uyên đã đưa những ngón tay thon dài mà hữu lực móc lấy cổ áo nàng, bất ngờ dùng sức kéo mạnh lên.
Cố Thanh Gia bị kéo đến lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ. Nàng vốn đã chẳng còn bao nhiêu sức lực để chống cự, cứ thế bị hắn xốc nửa người dậy rồi lôi xềnh xệch đến bên giá hình cụ.
Những chiếc giá gỗ chìm trong bóng tối, bên trên bày la liệt đủ loại hình cụ tàn khốc. Trong mắt Cố Thanh Gia, cảnh tượng này thậm chí còn đáng sợ hơn cả giá chữ thập khi nãy.
Hai chân nàng bủn rủn. Trong lúc loạng choạng, nàng bị Cố Cảnh Uyên ấn ngã xuống đất, sau gáy gần như sắp đập thẳng vào nền gạch xanh.
Ngay khi Cố Thanh Gia nhắm mắt, chuẩn bị chịu cú va đập ấy, một bàn tay bỗng đỡ lấy sau đầu nàng.
Sức lực mạnh mẽ lập tức giữ nàng lại. Lòng bàn tay mang một lớp chai mỏng lướt qua chân tóc sau tai, để lại cảm giác ngưa ngứa rất khẽ.
Cố Thanh Gia mở mắt, vừa vặn đối diện với ánh mắt dịu dàng đến khác thường của Cố Cảnh Uyên.
“Đừng sợ, rất nhanh sẽ kết thúc thôi.”
Hắn mỉm cười, thu tay về rồi đứng thẳng dậy, ung dung xem xét từng món hình cụ trên giá.
Ánh lửa bập bùng phủ lên bộ phi ngư phục đen tuyền thêu hoa văn chìm của hắn một tầng sắc đỏ như máu.
Bộ dạng lúc dịu dàng, lúc lạnh lẽo thất thường ấy càng khiến người ta sởn gai ốc.
Nghĩ đến đủ loại cực hình khủng khiếp trong Chiếu Ngục, lòng Cố Thanh Gia lại lạnh buốt từng cơn. Hơi thở như nghẹn lại nơi lồng ngực, nàng lập tức dời mắt sang chỗ khác.
Một luồng nhiệt bỗng bùng lên trong lồng ngực Cố Thanh Gia, xộc thẳng lên đỉnh đầu, khiến đầu óc nàng ong lên.
Một khi đã phải chịu hình, gân đứt thịt nát, cho dù may mắn giữ được mạng thì rất có thể cũng trở thành phế nhân, đến cây bút còn chẳng cầm nổi.
Chi bằng liều mạng với hắn!
Cố Thanh Gia liếc nhìn Cố Cảnh Uyên, sau đó giả vờ không chịu nổi hơi lạnh từ nền đất thấm vào người, co người lại rồi âm thầm nhích từng chút về phía thanh chủy thủ.
Không ngờ Cố Cảnh Uyên rất nhanh đã nhận ra động tĩnh của nàng.
Bóng người cao lớn lập tức cúi xuống. Vẻ dịu dàng nơi đáy mắt hắn biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại sự lạnh nhạt vô tình. Trong tay hắn là chiếc kìm sắt vừa lấy xuống từ giá hình cụ, dưới ánh lửa lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn vươn tay đè chặt vai nàng.
Cố Thanh Gia lập tức bị ghì xuống đất, như thể có một cây trường thương nặng nề đóng chặt người nàng xuống nền gạch, hoàn toàn không thể cựa quậy.
Chiếc kìm sắt ngày một áp sát, dường như sắp chạm đến cổ nàng.
Hơi lạnh từ kim loại phả tới khiến toàn thân Cố Thanh Gia nổi da gà.
Cố Cảnh Uyên cảm nhận rõ người vốn luôn cao ngạo, cứng cỏi trước mặt mình lúc này lại đang run rẩy dưới tay hắn, nhưng bàn tay vẫn vững vàng, không hề có ý định dừng lại.
“Tí tách...”
Hắn nhấc mắt.
Người nằm trên đất lúc này đã nước mắt giàn giụa, trông vô cùng chật vật. Từng giọt nước mắt men theo đuôi mắt lăn xuống, thấm vào tóc mai, có giọt còn rơi xuống nền gạch lạnh lẽo.
“Đại ca, ta không muốn chết.”
Cố Thanh Gia nghẹn ngào khóc, ngước mắt nhìn Cố Cảnh Uyên, ánh mắt đầy vẻ yếu đuối và cầu khẩn.
Thế nhưng khóe mắt nàng lại lén liếc về phía thanh chủy thủ cách đó không xa.
Nàng tỏ ra yếu thế không phải để cầu xin lòng thương hại, mà chỉ muốn tìm một kẽ hở để phản công.
Cố Cảnh Uyên khựng lại trong thoáng chốc.
Hắn chẳng hề mềm lòng, chỉ cảm thấy kỳ lạ.
Kẻ trước mặt này vậy mà lại gọi hắn một tiếng “Đại ca”, thậm chí còn để lộ vẻ mặt yếu đuối như vậy.
Ngay khoảnh khắc sự chú ý của hắn bị phân tán, bàn tay Cố Thanh Gia đã chạm được vào thanh chủy thủ.
Tiếng kim loại rít lên, xé gió lao tới.
Nàng dốc toàn bộ sức lực, vung chủy thủ đâm thẳng vào yết hầu hắn.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, Cố Cảnh Uyên đã siết chặt cổ tay nàng.
Hai ngày nay Cố Thanh Gia không hề ăn uống, sức lực làm sao có thể sánh với hắn. Mũi chủy thủ dừng lại cách yết hầu Cố Cảnh Uyên chừng hai tấc, dù nàng có dùng hết sức cũng không thể tiến thêm nửa phân.
Trước mắt Cố Thanh Gia tối sầm từng đợt.
Thân thể vốn đã kiệt quệ cuối cùng không chống đỡ nổi nữa. Nàng ngã mạnh xuống đất, ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Cố Cảnh Uyên nhìn người đang nằm bất động trên nền gạch, ánh mắt tối tăm, khó dò.
Đáng lẽ hắn phải nghĩ đến từ sớm.
Một kẻ cao ngạo khinh đời, lại cứng cỏi bất khuất như Cố Thanh Gia, sao có thể dễ dàng cúi đầu cầu xin hắn tha mạng?
Tinh thần không thể bẻ gãy nàng, vậy còn thân thể thì sao?
Hận ý cuồn cuộn dâng lên trong lòng.
Cố Cảnh Uyên nửa quỳ xuống đất, đưa tay bóp lấy cổ Cố Thanh Gia.
Đúng lúc ấy, bên tai hắn bỗng vang lên một giọng nói mơ hồ.
[Ngươi đặt Cố Thanh Gia lên sập, cúi người hôn lên mặt mày nàng, từ hàng mi chậm rãi hôn xuống tận khóe môi.]
Hôn Cố Thanh Gia?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)