“Ngươi tra tấn Nhị ca trong ngục còn chưa đủ sao? Đi theo bọn ta làm gì?”
Nhìn bóng người phía sau ngày càng đến gần, Cố Thanh Gia hiểu rất rõ, tuyệt đối không thể để ác ý của Cố Cảnh Uyên chuyển sang Cố Phỉ.
Nàng nghiêng người bước lên, chắn lại trước mặt muội muội.
Cố Thanh Gia ngẩng mắt nhìn thẳng Cố Cảnh Uyên. Ánh mắt lạnh sắc như băng, từng câu từng chữ đều mang theo gai nhọn:
“Người bước vào Chiếu Ngục, không chết cũng thành phế nhân. Hôm nay ta có thể nguyên vẹn bước ra ngoài, quả thực phải cảm tạ Đại ca đã ‘chiếu cố’. Phần ân tình này, ta nhất định ghi nhớ, sau này sẽ có ngày báo đáp.”
“Ta chờ.”
Cố Cảnh Uyên bật cười khẽ, giọng nói lạnh lẽo.
“Ta không đi theo các ngươi, chỉ là tiện đường mà thôi. Cho dù ta cùng ngươi trở về Hầu phủ, ngồi chung một bàn dùng bữa, cũng vẫn chỉ là tiện đường.”
Hắn dừng lại một chút, khóe môi khẽ cong lên.
“Dù sao... chúng ta cũng là người một nhà.”
Cố Thanh Gia nhìn gương mặt hắn nửa chìm trong bóng tối, hàn ý men theo sống lưng bò thẳng lên gáy.
Nàng chỉ cảm thấy Cố Cảnh Uyên giống như một oán quỷ sinh ra từ mối huyết thống dơ bẩn không sao cắt đứt, bám riết lấy nàng như thứ ung nhọt đã ăn sâu tận xương tủy.
“Ta lại chẳng muốn làm người một nhà với ngươi.”
Cố Thanh Gia cười lạnh, kéo kín áo choàng rồi xoay người rời đi.
Bóng lưng nàng mảnh khảnh mà thẳng tắp, vững vàng như một thân thúy trúc.
Cố Cảnh Uyên đứng yên nhìn theo hồi lâu, đáy mắt dần hiện vẻ trầm tư.
Hiện giờ hắn đã không còn cho rằng những âm thanh vang lên bên tai là yêu thuật do Cố Thanh Gia giở trò.
Nàng làm sao có thể ngu xuẩn đến mức tự tay dâng nhược điểm nữ nhi thân của mình cho hắn?
Vậy giọng nói kia là gì?
Chẳng lẽ là một dạng tiên đoán?
Nếu thật sự như vậy, chẳng phải có nghĩa sau này Cố Thanh Gia vẫn sẽ rơi vào tay hắn sao?
Hôn nàng là để làm nhục.
Cởi y phục của nàng, có lẽ là để tiện dụng hình.
Dù thế nào cũng không thể là...
Cố Cảnh Uyên lạnh mặt.
Hắn còn chưa điên đến mức ấy.
Ngay lúc đó, giọng nói quỷ dị kia lại bất ngờ vang lên bên tai.
[Ngươi ôm Cố Thanh Gia vào lòng tùy ý đùa nghịch, đầu lưỡi nóng ướt cạy mở khớp hàm, tiến sâu vào trong. Vải buộc ngực bị tháo xuống, ném bên mép sập.]
Bước chân Cố Cảnh Uyên đột ngột khựng lại.
Sau khi trở về Hầu phủ, Cố Thanh Gia tắm rửa sạch sẽ, ăn một bữa no nê rồi ngủ liền một mạch suốt ba ngày.
Đến ngày thứ tư, mặt trời đã lên cao nàng mới tỉnh giấc.
Sau mấy ngày nghỉ ngơi, tinh thần Cố Thanh Gia đã sảng khoái hơn nhiều. Nàng thầm thấy may mắn, trận ốm vốn có thể phát tác sau phen giày vò ở Chiếu Ngục xem như đã bị nàng chặn lại từ lúc chưa kịp thành hình.
“Nhị ca!”
Cố Phỉ hấp tấp chạy vào.
“Bên ngoài kinh thành đang lan truyền rất nhiều lời đồn...”
Cố Thanh Gia thấy đang giữa tiết thu mà nàng chạy đến mức trán đầy mồ hôi, bèn rót một chén trà đưa sang.
“Đừng vội. Uống ngụm nước rồi ngồi xuống nói.”
Cố Phỉ ngồi xuống giường La Hán, nhận chén trà rồi nói:
“Bên ngoài đều đang đồn rằng Nhị ca vì muốn thoát khỏi Chiếu Ngục nên đã đầu quân cho Thiến Đảng.”
Nói tới đây, nàng tức giận siết chặt chén trà trong tay.
“Nhất định là tên Cố Cảnh Uyên kia đứng sau giở trò! Bản thân hắn ta hai tay dính đầy máu tanh, không được chốn sĩ lâm dung nạp, nên mới ngứa mắt, không muốn thấy Nhị ca được yên ổn!”
Là thủ đoạn của Cố Cảnh Uyên sao?
Xem ra hắn ta quả nhiên vẫn chưa chịu buông tha nàng.
Cố Thanh Gia hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra.
“Đã dùng hiểm kế thì khó tránh để lại hậu họa. Chuyện này ta đã liệu trước, tự có cách ứng phó.”
Cố Phỉ lập tức thở phào.
“Muội biết ngay Nhị ca nhất định có cách mà. Giống như lúc huynh dạy muội đánh cờ vậy, mới đi một bước đã tính đến mười bước phía sau.”
Nàng tò mò hỏi:
“Vậy Nhị ca định làm thế nào?”
Cố Thanh Gia chỉ nhẹ giọng nói ra một cái tên:
“Đương triều Thủ phụ, Bùi Huyền Diễn.”
Thấy Cố Phỉ lộ vẻ nghi hoặc, nàng mới chậm rãi giải thích:
“Bùi các lão quyền khuynh triều dã, lại được tôn là lãnh tụ chốn sĩ lâm. Nếu ta có thể bái ngài ấy làm sư phụ, những lời đồn kia tự khắc sẽ sụp đổ.”
Khóe môi Cố Thanh Gia khẽ cong lên.
“Môn đồ của Thủ phụ, làm sao có thể qua lại với Thiến Đảng?”
Cố Thanh Gia còn có một tính toán sâu xa khác.
Con đường thăng tiến của quan văn vốn vô cùng gian nan. Dù nàng đã bước chân vào chốn quan trường, nhưng muốn trong thời gian ngắn có đủ sức chống lại Cố Cảnh Uyên gần như là chuyện không thể. So với việc đơn độc đối đầu, chi bằng trước tiên tìm một gốc đại thụ để dựa vào.
Chỉ tiếc nàng không phải nam nhi thật sự, bằng không còn có thể nghĩ cách kiếm cho mình một vị nhạc phụ quyền thế.
Cố Thanh Gia ra hiệu cho Cố Phỉ theo mình vào thư phòng, sau đó lấy từ trên giá sách xuống một bài văn.
“Chỉ cần nghĩ cách để ngài ấy đọc được bài văn này, ta chắc chắn ngài ấy sẽ không từ chối ta.”
Cố Phỉ hỏi:
“Nhị ca định dùng tài văn chương để lay động Bùi các lão sao?”
Cố Thanh Gia lắc đầu.
“Nhân tài trong thiên hạ nhiều như cá diếc qua sông. Chút tài văn chương của ta còn chưa đủ để khiến ngài ấy động lòng.”
Ưu thế lớn nhất của nàng chính là nắm rõ cốt truyện.
Nàng đã có thể dựa vào những chi tiết trong sách để tổng hợp danh sách mật thám, dùng nó làm điều kiện giao dịch với Đông Xưởng, mượn thế thoát khỏi Chiếu Ngục, vậy thì đương nhiên cũng có cách phá vỡ phòng tuyến trong lòng Bùi Huyền Diễn.
Đầu ngón tay nàng khẽ gõ lên trang giấy, giọng nói hạ thấp:
“Chẳng qua ta biết được một điểm yếu chí mạng của ngài ấy mà thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)