Cố Cảnh Uyên không đáp. Hắn chỉ thong thả giơ chiếc vòng lên, ướm trước cổ nàng.
Những ngón tay tái nhợt hờ hững miết qua mép da thuộc, ánh mắt dừng trên cần cổ thanh mảnh của Cố Thanh Gia, tựa như đang cân nhắc xem kích cỡ có vừa hay không.
Một lúc lâu sau, hắn bật cười rất khẽ, tháo chốt khóa rồi định tròng thẳng chiếc vòng lên cổ nàng.
Cố Thanh Gia lập tức vươn tay, siết chặt cổ tay hắn.
Làn da dưới lòng bàn tay lạnh buốt đến thấu xương, gần như chẳng có chút hơi ấm nào của người sống. Hơi lạnh ấy men theo lòng bàn tay, chạy thẳng một mạch vào tận lồng ngực nàng.
Với sức của Cố Cảnh Uyên, muốn giằng ra vốn dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng hắn không hề động đậy, chỉ hạ mắt nhìn nơi bàn tay nàng đang siết lấy cổ tay mình. Ánh mắt vốn đã âm trầm lại càng tối thêm.
“Đừng quên bí mật của ngươi.”
“Cùng lắm thì cá chết lưới rách.”
Cố Thanh Gia lạnh lùng đáp, lực trên tay cũng mạnh thêm vài phần.
Nàng biết hắn làm vậy chẳng qua chỉ để sỉ nhục mình. Một chiếc vòng cổ thật ra chẳng đáng là bao, nhưng cho dù tâm tính nàng có cứng rắn đến đâu, cũng không thể mặc hắn hết lần này đến lần khác làm càn mà không phản kháng.
Lần này là vòng cổ.
Lần sau thì sao?
Hắn còn định giở trò gì nữa?
Cố Thanh Gia thật sự không muốn nghĩ tiếp.
“Ồ? Cá chết lưới rách?”
Giọng Cố Cảnh Uyên mang theo ý cười cợt.
“Bản vẽ lúc nãy ngươi đang vẽ là gì? Ta chỉ nhìn thoáng qua, hình như là sơ đồ đê điều.”
Hắn nhìn nàng chăm chú.
“Ngươi thật sự bỏ được chí hướng và tiền đồ của mình sao?”
Mày Cố Thanh Gia khẽ cau lại.
Nàng trân quý mạng sống có được lần nữa này hơn cả ngàn vạn lượng vàng, sao có thể cam tâm đồng quy vu tận cùng một tên điên?
Dường như cảm thấy chỉ dùng mắt ước lượng vẫn chưa đủ chính xác, đầu ngón tay lạnh buốt của Cố Cảnh Uyên chậm rãi chạm lên cần cổ đang căng cứng của nàng.
Cảm giác lạnh lẽo khiến người ta không khỏi rùng mình.
Hắn cúi thấp người, từng chút một đưa chiếc vòng tới sát làn da ấm nóng, động tác thong thả đến đáng ghét.
Hơi thở lạnh ẩm lướt qua gò má nàng, khiến người ta vô thức sinh ra cảm giác bất an.
Mày Cố Thanh Gia càng nhíu chặt.
Ngay khi chiếc khóa sắp khép lại, nàng bỗng thấp giọng lên tiếng:
“Ngươi không muốn biết vì sao ta lại nhìn ngươi bằng ánh mắt đó sao?”
Động tác của Cố Cảnh Uyên thoáng dừng.
Cố Thanh Gia nhìn thẳng vào hắn.
“Chính là thứ ánh mắt ‘thương xót chúng sinh’ mà ngươi vừa nói.”
Cố Cảnh Uyên nheo mắt, cuối cùng cũng ngước lên nhìn nàng.
Cố Thanh Gia không hề né tránh.
“Ngươi vẫn luôn cho rằng năm đó ta muốn đuổi nương ngươi đi, đúng không?”
Nàng hỏi tiếp:
“Vậy ngươi đã từng nói với bà rằng đừng lo lắng, cứ yên tâm ở lại Hầu phủ, ở bên cạnh ngươi, bởi ngươi tuyệt đối sẽ không để bà phải rời đi chưa?”
“Thì sao?”
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên lạnh ngắt.
“Ngươi đã từng nghĩ tới chưa...”
Giọng Cố Thanh Gia càng lúc càng nhẹ.
“Nhỡ đâu lời ta nói là thật thì sao?”
Ánh mắt nàng không rời khỏi hắn.
“Nếu tiếp tục ở lại Hầu phủ, nương ngươi thật sự sẽ vì uất ức tích tụ mà chết.”
Nàng dừng lại, từng chữ chậm rãi rơi xuống:
“Vậy người hại chết bà rốt cuộc là ai?”
“Là ta, kẻ muốn đưa bà rời khỏi nơi ấy...”
“Hay là ngươi, kẻ nhất quyết giữ bà ở lại?”
Sắc mặt Cố Cảnh Uyên lập tức trở nên nguy hiểm.
Cố Thanh Gia nhận ra điều đó, nhưng không hề dừng lại.
Nàng chậm rãi giơ tay, túm lấy chiếc vòng đang áp sát trên cổ rồi dùng sức giật xuống. Đồng thời hơi nghiêng đầu, gạt bàn tay hắn đang đặt bên gáy mình ra.
Sau đó nàng ngẩng mắt, nhìn thẳng vào hắn.
“Ngươi một mực không chịu tin ta.”
“Có phải bởi vì ngươi không dám nghĩ tới khả năng... chính mình mới là người đã gián tiếp đẩy bà tới cái chết hay không?”
Người thực sự gây ra mọi chuyện đương nhiên là kẻ khác.
Nhưng hiện giờ nàng và Cố Cảnh Uyên đã là tử địch.
Cái tội danh này hắn có thể đổ lên đầu nàng suốt tám năm, chẳng lẽ nàng không thể trả ngược lại cho hắn?
Cố Cảnh Uyên im lặng nhìn nàng.
Ánh mắt càng lúc càng trở nên nguy hiểm.
Ngay khi Cố Thanh Gia tưởng hắn sắp phát tác, một tiếng cười khẽ lại bất ngờ bật ra từ cổ họng hắn.
“Cố Thanh Gia.”
“Ngươi đúng là rất biết cách mê hoặc lòng người.”
Hắn nhìn nàng, khóe môi cong lên nhàn nhạt.
“Nhưng cái chữ ‘nếu’ mà ngươi nói, ngay từ đầu đã không hề tồn tại.”
Giọng hắn lạnh xuống.
“Ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi thao túng tâm lý sao?”
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên chậm rãi dời xuống chiếc vòng đã bị nàng giật khỏi cổ.
“Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn một chút.”
Hắn thấp giọng nói:
“Đừng cố ý khiêu khích ta.”
...
“Kẹo hồ lô đây! Hồ lô ngào đường vừa ngọt vừa thơm đây!”
Xe ngựa đi ngang qua một con phố đông đúc, Cố Thanh Gia nghe tiếng người bán rong rao hàng bên ngoài liền lên tiếng bảo xa phu dừng xe.
Kể từ ngày hôm đó, vì lo Cố Cảnh Uyên đã để mắt tới đám trẻ ở Dục Cô Đường, nàng đã khá lâu không tới thăm chúng.
Hôm nay đã tình cờ gặp được người bán hồ lô ngào đường, chi bằng mua hết số còn lại rồi sai người lặng lẽ mang tới cho bọn trẻ.
Thế nhưng Cố Thanh Gia vừa bước xuống xe ngựa đã trông thấy giáo tập của Dục Cô Đường đang dắt theo hai đứa trẻ đứng trước sạp bán kẹo hồ lô phía bên kia đường.
Đúng lúc giáo tập buông tay bọn trẻ để lấy tiền, một bé gái trong số đó quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy Cố Thanh Gia đứng bên kia đường.
Đôi mắt đen láy như hai quả nho lập tức sáng rực lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

