Nàng lập tức quay đầu nhìn ra ngoài khung cửa sổ đang mở rộng.
Đình viện vắng lặng, cây cối đã trút sạch lá. Ngoài tiếng gió rít qua cành khô, hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh nào.
Xung quanh cũng chẳng có nơi nào thích hợp để ẩn nấp.
Chẳng lẽ chỉ là ảo giác?
Không.
Cố Thanh Gia đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.
Một luồng lạnh lập tức chạy dọc sống lưng. Ánh mắt nàng vừa định hướng lên xà nhà thì lập tức thu lại, vứt bút lông xuống, xoay người chạy thẳng về phía cửa.
“Muội muội, ngươi định đi đâu?”
Một giọng nói trầm thấp, mềm mỏng đột ngột vang lên.
Trong giọng nói tưởng như ôn hòa ấy lại ẩn chứa hơi lạnh thấu xương, khiến da đầu người nghe không khỏi tê rần.
Thân thể Cố Thanh Gia cứng đờ.
Nàng chậm rãi quay người, ngẩng đầu nhìn lên.
Tầm mắt lướt qua xà nhà, cuối cùng dừng lại nơi khoảng tối đặc quánh phía trên.
Một bóng người đang thu mình ẩn trong đó.
Là Cố Cảnh Uyên.
Hắn nép mình trên xà nhà bằng một tư thế kỳ quái, gần như trái ngược hoàn toàn với thói quen của người bình thường, từ trên cao rũ mắt nhìn xuống nàng.
Dưới làn da tái nhợt, những đường gân xanh mơ hồ hiện lên, càng khiến đôi mắt hoa đào vốn đã u tối thêm phần âm trầm.
Thấy nàng nhìn lên, khóe môi hắn khẽ cong, nhưng trong đôi mắt sâu hun hút lại chẳng có lấy nửa phần ý cười.
“Ta đều nghe thấy cả rồi.”
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên lướt qua án thư phía sau nàng.
“Ngươi quả thật rất để tâm tới lũ trẻ kia.”
Hơi thở Cố Thanh Gia khựng lại.
Đây là đang uy hiếp nàng sao?
Nàng lập tức ý thức được mình tuyệt đối không thể để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy những đứa trẻ ấy là điểm yếu của mình, vì vậy chỉ thản nhiên hỏi ngược:
“Quan tâm thì sao? Không quan tâm thì lại thế nào?”
Cố Cảnh Uyên từ trên xà nhà nhảy xuống.
Đôi mắt âm u của hắn ghim chặt lên gương mặt nàng. Một lúc sau, hắn bật cười khẽ.
“Ta đã nói rồi mà.”
“Ngươi thu nhận đám trẻ mồ côi ấy chẳng qua cũng chỉ vì muốn lợi dụng chúng.”
Giọng hắn đầy vẻ lạnh nhạt.
“Một kẻ cao cao tại thượng, tự cho mình không nhiễm bụi trần như ngươi, sao có thể thật sự để tâm đến đám dân đen có mạng rẻ như cỏ rác?”
Cố Thanh Gia không phản bác.
Hắn nghĩ như vậy lại càng tốt.
Chỉ cần Cố Cảnh Uyên không cho rằng những đứa trẻ kia là điểm yếu của nàng, hắn tự nhiên sẽ không nghĩ tới chuyện lấy chúng ra uy hiếp.
Hận ý hắn dành cho nàng rõ ràng đã sâu đến mức đáng sợ.
Mấy ngày qua, Cố Thanh Gia vẫn luôn suy nghĩ một chuyện.
Rõ ràng Cố Cảnh Uyên đã ăn phải độc, vì sao cuối cùng vẫn bình an vô sự?
Nàng thậm chí còn âm thầm phái người điều tra, nhưng mãi vẫn không thu được tin tức gì.
Cho tới khi nàng nhớ ra một chi tiết.
Trong nguyên tác, Cố Cảnh Uyên vốn phải mất thêm hai năm nữa mới ngồi lên vị trí Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ.
Rất có thể hắn đã tự nguyện trở thành người thử độc.
Nếu thật sự như vậy, sau những lần liên tục tiếp xúc với độc dược, cơ thể hắn có lẽ đã hình thành khả năng kháng độc nhất định.
Ánh mắt Cố Thanh Gia lướt qua gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc của hắn, trong lòng khẽ thở dài.
Hắn từng vô số lần giãy giụa bên bờ sinh tử, chẳng tiếc lấy mạng mình ra đánh cược.
Mà thứ chống đỡ hắn kiên trì đến tận hôm nay...
Lại chính là lòng thù hận dành cho nàng.
Thế nhưng căn nguyên của mối hận ấy lại chỉ bắt nguồn từ một hiểu lầm vốn không hề tồn tại.
“Ta ghét nhất ánh mắt này của ngươi.”
Cố Cảnh Uyên bỗng nheo mắt.
Thần sắc hắn lập tức trở nên nguy hiểm.
“Thương xót chúng sinh, giả nhân giả nghĩa đến mức khiến người ta chỉ muốn xé nát.”
Trong lòng Cố Thanh Gia chợt lạnh.
Bản năng thôi thúc nàng lùi về sau, nhưng Cố Cảnh Uyên đã từng bước ép tới, buộc nàng phải lui thẳng vào góc tường.
Nhìn thần sắc trên mặt hắn, dự cảm bất an dưới đáy lòng nàng càng lúc càng mãnh liệt.
Cố Cảnh Uyên áp sát, bật ra một tiếng cười cực khẽ.
Âm thanh ấy khiến người ta liên tưởng tới rắn độc đang chậm rãi thè lưỡi.
Hơi thở lạnh lẽo lướt qua vành tai nàng.
“Rất nhanh thôi, ngươi sẽ hiểu.”
“Kẻ đáng thương nhất trên đời này chính là bản thân ngươi.”
Những ngón tay thon dài, tái nhợt của hắn chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng lướt qua vùng cổ trắng ngần đang phập phồng theo nhịp thở của nàng.
Từng chút một, bàn tay ấy dần dời xuống.
Cố Thanh Gia cau mày né tránh, quay mặt sang bên.
Ngay lúc rũ mắt, nàng chợt thấy Cố Cảnh Uyên đưa tay vào trong ống tay áo rộng, lấy ra một vật.
Cố Thanh Gia nhìn kỹ, đồng tử lập tức co lại.
Lại là một chiếc vòng cổ.
Chất da đen nhám phản lên ánh sáng lạnh lẽo. Trên vòng còn treo một chiếc chuông nhỏ, gần như giống hệt chiếc vòng lần trước.
Theo đầu ngón tay Cố Cảnh Uyên khẽ lay động, tiếng chuông leng keng trong trẻo vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
**
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cố, ngươi vì oán hận Muội Bảo mà điên cuồng cày cấp thì có ích gì? Cuối cùng chẳng phải vẫn phải làm khuyển mã cho Muội Bảo hay sao?
**
Cố Thanh Gia khàn giọng chất vấn:
“Cố Cảnh Uyên, rốt cuộc ngươi còn định dây dưa đến bao giờ?”
Lần trước hắn trúng độc, thần trí khác thường còn có thể miễn cưỡng giải thích được.
Nhưng bây giờ...
Chẳng lẽ hắn vẫn chưa tỉnh táo?
Thế nhưng khi ngước lên nhìn đôi mắt sâu thẳm, chẳng rõ vui giận kia, Cố Thanh Gia lại bất chợt không dám chắc nữa.
Tên này e rằng vốn chẳng có lúc nào thật sự bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

