Ánh mắt hắn càng thêm âm u.
Nàng lúc nào cũng tự cho mình thanh cao, khinh thường đôi tay nhuốm đầy máu tanh của hắn, đến ngay cả việc tới gần hắn cũng chẳng muốn.
Đúng lúc ấy, giọng nói quỷ dị kia lại đột ngột vang lên.
[Cố Thanh Gia bị cảm giác mê loạn cuốn lấy đến mức thần trí gần như tan rã, ngoan ngoãn rúc vào lòng ngươi, chẳng còn chút sức lực phản kháng.]
Cố Cảnh Uyên nheo mắt.
Ánh nhìn tối tăm chậm rãi lướt qua những ngón tay đang siết chặt chăn gấm của Cố Thanh Gia, cuối cùng dừng trên gương mặt nàng.
“Lại đây.”
Hắn lạnh nhạt nói:
“Ta chỉ đếm ba tiếng.”
Cố Thanh Gia rũ mắt.
Chiếc đầu người chết không nhắm mắt vẫn nằm trong chiếc hộp sắt, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng như đang nhìn chòng chọc vào nàng.
Đợi tới khi nàng ngẩng lên, thần sắc Cố Cảnh Uyên thậm chí còn lạnh lẽo, đáng sợ hơn cả vật kia.
Cuối cùng, Cố Thanh Gia vẫn quấn chăn quanh người thành một cái kén, từng chút một nhích về phía hắn.
Nếu còn phải ở cạnh cái đầu người ấy thêm một lúc nữa, e rằng mùi máu tanh sẽ ám hết lên người nàng. Đến lúc đó đêm nay còn ngủ thế nào được?
Huống hồ nhìn dáng vẻ Cố Cảnh Uyên, hắn rõ ràng cũng không định để nàng yên ổn ngủ hết đêm nay.
Càng tới gần hắn, cảm giác lạnh lẽo nặng nề kia càng rõ rệt.
Nó men dọc sống lưng từng tấc một, từ từ lan tới sau gáy, hệt như một thân rắn lạnh ngắt đang chậm rãi quấn lấy nàng.
Cố Thanh Gia khẽ ngước mắt.
Lúc này nàng mới nhận ra nguồn gốc của cảm giác bất an ấy.
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên đang ghim chặt lên cổ nàng, ngay vị trí yết hầu.
Cổ họng nàng bất giác nghẹn lại. Nàng nuốt khan, theo bản năng túm lấy góc chăn kéo cao hơn, che kín hơn nửa chiếc cổ.
“Bỏ chăn xuống.”
Giọng Cố Cảnh Uyên tuy trầm thấp, mềm mỏng, nhưng vẫn khiến người nghe cảm thấy lạnh sống lưng.
Cố Thanh Gia thầm nghĩ, nếu hắn thật sự muốn vung đao chém xuống, một tấm chăn gấm cũng chẳng thể cứu được mạng nàng.
Nghĩ vậy, nàng dứt khoát hất chăn sang bên.
Cố Thanh Gia ngồi thẳng lưng, lạnh lùng nhìn hắn:
“Vốn dĩ là ngươi trách lầm ta. Đây là thái độ xin lỗi của ngươi sao?”
Cố Cảnh Uyên không trả lời.
Ánh mắt u tối của hắn từ chiếc cổ thanh mảnh của nàng chậm rãi dời xuống, lướt qua hõm xương quai xanh thấp thoáng dưới cổ áo hơi xộc xệch.
Lớp áo lụa mỏng ôm lấy vòng eo thon gọn, càng khiến dáng người vốn được che giấu kỹ càng lộ ra vài phần khác thường.
Hắn bỗng lên tiếng:
“Vì sao lại chẳng có ai phát hiện... ngươi là nữ nhi nhỉ?”
Ánh mắt hắn rõ ràng lạnh đến thấu xương.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, Cố Thanh Gia lại cảm thấy những nơi bị ánh nhìn ấy lướt qua dường như âm ỉ nóng lên, kèm theo một cảm giác tê rần rất khó gọi tên.
Cảm giác ấy khiến người ta cực kỳ không thoải mái.
Nhưng Cố Thanh Gia vẫn cố giữ thẳng sống lưng, không trốn tránh, cũng không chịu yếu thế mà nhìn thẳng vào hắn.
Cố Cảnh Uyên tiến thêm một bước.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng chậm rãi nâng lên, tựa như định siết lấy cổ nàng.
Lông tơ sau gáy Cố Thanh Gia lập tức dựng đứng.
Nàng muốn tránh, nhưng phía sau đã chẳng còn nơi nào để lui.
Thế nhưng bàn tay đáng lẽ phải bóp lấy cổ nàng lại không hề siết xuống.
Những ngón tay chai sần, lạnh buốt của Cố Cảnh Uyên chỉ khẽ lướt qua vị trí yết hầu.
Một tiếng cười thấp, âm u bật ra từ cổ họng hắn.
“Ta vừa nghĩ ra một cách.”
Hắn nhìn nàng.
“Một cách có thể triệt để hủy hoại ngươi.”
Đồng tử Cố Thanh Gia chợt co lại.
...
Trong thư phòng, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đêm ấy, Cố Thanh Gia vẫn không khỏi thấy lạnh sống lưng.
Nàng ép mình thu lại tâm trí, cúi người bên án thư, cầm bút lông cẩn thận phác họa bản thiết kế đê điều lên trang giấy trắng.Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ đều đặn.
Cố Thanh Gia đặt bút xuống, xoa nhẹ cổ tay rồi ôn hòa đáp.
Không lâu sau, cửa phòng khẽ mở, vị giáo tập từ bên ngoài bước vào.
Cố Thanh Gia nghe nàng ấy báo cáo như thường lệ về tình hình học tập của những đứa trẻ đã bắt đầu vỡ lòng trong nội đường, lại hỏi han cẩn thận chuyện ăn ở, sinh hoạt hằng ngày của chúng.
Sau khi dặn dò thêm vài câu, nàng mới cho người lui xuống.
Đợi cửa phòng khép lại, Cố Thanh Gia đưa tay lấy bút lông khỏi giá, cầm trong tay hồi lâu nhưng mãi vẫn chưa đặt được một nét xuống giấy.
Nàng lập nên Dục Cô Đường, ngoài việc thương xót những đứa trẻ mồ côi, muốn nhận nuôi chúng, coi như làm chút việc thiện, còn có một tầng tính toán khác.
Nếu có thể dạy dỗ, bồi dưỡng chúng thành người, thì lỡ một ngày nào đó nàng xảy ra chuyện, Cố Phỉ ít nhiều cũng sẽ có thêm vài phần trợ lực.
Kiếp trước, Cố Thanh Gia sống đến hai mươi lăm tuổi thì mắc u não.
Sau đó nàng phải nằm trên giường bệnh suốt hai năm, chịu đựng bệnh tật giày vò, cho tới khi qua đời mới xuyên vào cuốn tiểu thuyết này.
**
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cố, ngươi!
Xem Kim Bình Mai rồi còn học theo đòi thực hành, đúng là cầm thú mà [Icon Đầu Chó].
Ta muốn báo quan bắt ngươi.
**
Chẳng hiểu vì sao, dung mạo kiếp này của Cố Thanh Gia lại giống hệt kiếp trước, ngay cả nốt ruồi nơi xương quai xanh cũng không sai lệch dù chỉ nửa ly.
Vậy liệu nàng có mắc lại căn bệnh u não năm xưa hay không?
Khả năng ấy không hề nhỏ.
Cố Thanh Gia khẽ siết ngón tay.
Nàng phải biết trân trọng từng phút từng giây mới được.
Năm nay nàng mới mười chín tuổi.
Sáu năm.
Chỉ cần có sáu năm, nàng có thể làm được biết bao nhiêu chuyện.
Đang lúc chìm trong suy nghĩ, Cố Thanh Gia bỗng cảm nhận được một ánh mắt dò xét.
Cảm giác ấy tựa chiếc lưỡi rắn lạnh lẽo, nhớp nháp lướt qua da thịt, để lại từng đợt tê dại khiến da đầu nàng căng lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
