Tục ngữ có câu, thỏ khôn có ba hang.
Trước khi Cố Cảnh Uyên “điều tra rõ chân tướng”, “trả lại sự trong sạch” cho nàng, đồng thời hoàn toàn dập tắt ý định lấy mạng nàng, Cố Thanh Gia tuyệt đối không có ý định quay về Hầu phủ.
Đêm càng khuya, bóng tối càng dày đặc.
Cố Thanh Gia cuộn mình trong góc giường, kéo chăn gấm trùm kín tới tận cằm.
Trong cơn mơ màng, khí tức âm lãnh nồng nặc mùi máu tanh ban ngày dường như vẫn bám riết lấy nàng, như thứ gì đó đã ngấm sâu vào tận xương cốt, thế nào cũng không xua đi được.
Nàng vô thức quấn chăn chặt hơn, mơ mơ màng màng nghĩ, có lẽ trong nhà thật sự nên mời cao nhân tới xem xét một phen. Nếu không, lúc rảnh nàng cũng nên tới đạo quán bái lạy cho yên tâm.
Đúng lúc nửa tỉnh nửa mê, bên tai chợt vang lên một tiếng động cực khẽ.
Nhỏ đến mức gần như có thể khiến người ta tưởng đó chỉ là ảo giác.
Cố Thanh Gia bừng tỉnh.
Trái tim như bị một bàn tay lạnh ngắt siết mạnh, trong khoảnh khắc gần như ngừng đập.
Nàng biết đó không phải ảo giác.
Trong phòng tối đen, nàng chẳng nhìn thấy gì, nhưng mùi hương quen thuộc khiến người ta rợn tóc gáy, cùng cảm giác như bị rắn độc âm thầm khóa chặt, đều rõ ràng nhắc nhở nàng rằng hắn đang ở ngay đây.
Biết mình có trốn cũng không thoát, Cố Thanh Gia dứt khoát nhắm mắt giả ngủ.
Nàng căng tai lắng nghe, cố bắt lấy một chút tiếng bước chân hay tiếng vải áo cọ xát trong màn đêm tĩnh mịch.
Nhưng chẳng nghe thấy gì cả.
Ngay lúc nàng vừa định thở phào, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo bất chợt vang lên sát bên tai.
Cùng lúc ấy, khí tức mang theo mùi máu tanh nồng đậm lập tức tràn vào hơi thở.
“Ta biết ngươi tỉnh rồi.”
Tim Cố Thanh Gia giật thót.
Cơ thể nàng không khống chế được mà run lên, hai mắt lập tức mở bừng. Nàng vơ lấy chăn gấm, cuống quýt lùi sâu vào góc trong cùng của chiếc giường.
“Đừng sợ.”
Giọng Cố Cảnh Uyên nhẹ bẫng.
“Ta tới xin lỗi.”
Nói xong, hắn ung dung bật mồi lửa.
Ánh lửa chập chờn soi lên khuôn mặt hắn. Hàng mày vốn lạnh lẽo dường như dịu đi đôi chút, gương mặt tái nhợt như quỷ mị cũng nhờ ánh sáng ấy mà cuối cùng có thêm vài phần hơi người.
Thần sắc và giọng điệu của hắn đều bình thản đến lạ.
Nhưng chỉ cần nghĩ tới thời gian và địa điểm hắn xuất hiện, chính sự bình thản ấy mới là điều quỷ dị nhất.
Cố Thanh Gia chợt cảm thấy da đầu tê rần.
Khóe môi Cố Cảnh Uyên chậm rãi cong lên thành một độ cung rất nhạt, tạo nên nụ cười khiến người ta không rét mà run.
Hắn không tiếp tục nhìn nàng, chỉ thong thả cúi xuống, nhấc từ dưới đất lên một chiếc hộp sắt.
Ánh mắt Cố Thanh Gia rơi trên bề mặt thô ráp, lạnh ngắt của chiếc hộp.
Ngửi thấy mùi tanh ngọt ngày càng nồng trong không khí, nàng mơ hồ hiểu ra nguồn gốc của mùi máu đang bao phủ cả căn phòng.
Cố Cảnh Uyên vững vàng nâng chiếc hộp sắt trong tay, đưa về phía nàng. Ý cười bên môi vẫn chưa hề tan.
Lưng Cố Thanh Gia ép chặt vào vách giường, hai tay ôm cứng chăn gấm, từ đầu tới chân đều viết rõ hai chữ cự tuyệt.
Nàng hoàn toàn không biết trong chiếc hộp kia chứa thứ gì.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, trong đầu đã lướt qua cả chục khả năng.
Không một khả năng nào là tốt đẹp.
Cố Cảnh Uyên dường như chẳng hề bất ngờ trước phản ứng của nàng, nụ cười bên môi trái lại càng sâu hơn.
Những ngón tay thon dài thong thả mở chiếc khóa nặng trịch trên hộp.
Khoảnh khắc nắp hộp bật lên, mùi máu tanh nồng lập tức tràn ngập khắp phòng.
Bên trong là một chiếc đầu người bê bết máu, hai mắt vẫn trợn trừng.
Cố Cảnh Uyên hơi cúi người, đặt chiếc hộp sắt lên giường rồi chậm rãi đẩy về phía Cố Thanh Gia.
Vừa nhìn rõ thứ bên trong, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, suýt chút nữa bật thẳng khỏi giường. Cả người cũng không kiềm được mà run lên.
“Ngươi... ngươi điên rồi sao?”
Nàng khàn giọng.
“Mau mang nó đi chỗ khác!”
Nửa đêm tự tiện xông vào phòng ngủ của nàng đã đành, còn mang thứ quỷ quái này đặt lên giường nàng làm gì?
Cố Cảnh Uyên bật cười khẽ.
“Kẻ này chính là người hạ độc.”
Hắn bình thản nói tiếp:
“Người hắn vốn muốn đầu độc chết là ngươi. Ta giết hắn, ngươi nên cảm tạ ta mới phải.”
Sống lưng Cố Thanh Gia lạnh buốt.
Cố Cảnh Uyên xách cái đầu này tới trước mặt nàng, đương nhiên chẳng phải để khoe rằng mình thuận tay báo thù thay nàng.
Hắn đang cảnh cáo nàng.
Kẻ nào dám muốn mạng hắn, kết cục chính là thế này.
Có điều, sau khi biết chiếc đầu trong hộp thuộc về ai, nỗi sợ trong lòng Cố Thanh Gia lại vơi đi không ít.
Dù sao đó cũng là kẻ muốn giết nàng.
Tuy mục tiêu cuối cùng có hơi lệch khỏi dự tính, nhưng kế mượn đao giết người của nàng cũng không tính là hoàn toàn uổng phí.
Cố Cảnh Uyên liếc nhìn bóng người đang ôm chăn co rúm trong góc giường.
Bước chân Cố Cảnh Uyên bỗng khựng lại.
Hắn chậm rãi xoay cổ, ánh mắt rơi lên người thiếu niên đang vì muốn tránh xa hắn mà chẳng tiếc chạy thẳng về phía chiếc đầu người chết kia.
Khóe môi Cố Cảnh Uyên chậm rãi cong lên thành một nụ cười quỷ dị.
“Ngươi sợ ta.”
Ngay sau đó, đáy mắt hắn vụt tối, sâu hun hút như vực thẳm. Giọng nói lạnh lẽo pha chút mỉa mai vang lên:
“Ngươi vậy mà lại sợ ta.”
Chẳng lẽ trong mắt nàng, hắn còn đáng ghét, đáng sợ hơn cả chiếc đầu người chết kia sao?
Cố Cảnh Uyên lạnh lùng ra lệnh:
“Lại đây.”
Cố Thanh Gia lập tức lùi xa hơn.
Trong đầu Cố Cảnh Uyên không hiểu sao lại hiện lên cảnh tượng ban ngày, khi Cố Thanh Gia không chút do dự lao về phía Bùi Huyền Diễn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
