Thân hình Cố Cảnh Uyên bỗng khựng lại, bàn tay đang siết cổ tay nàng cũng vô thức nới lỏng trong thoáng chốc.
Cố Thanh Gia nhạy bén bắt được cơ hội, lập tức dồn hết sức giãy khỏi sự kiềm chế của hắn rồi lao thẳng về phía Bùi Huyền Diễn. Tốc độ nhanh đến mức khó tin, hệt như phía sau đang có một con mãnh thú đáng sợ đuổi sát không buông.
Nàng dừng lại khi còn cách Bùi Huyền Diễn chừng nửa trượng.
Bùi Huyền Diễn khẽ nâng tay áo, Cố Thanh Gia lập tức hiểu ý, vội bước tới đứng sát bên hắn.
Nhất thời nàng chẳng biết phải cảm tạ vị sư phụ cứu mạng này thế nào cho phải. Giờ phút này, nàng chỉ hận mình không thể mọc thêm một cái đuôi để vẫy lấy vẫy để.
Sự âm lãnh nơi đáy mắt Cố Cảnh Uyên càng lúc càng đậm, đặc quánh đến mức tưởng như không thể tan ra.
Ánh mắt hắn dán chặt lên người Cố Thanh Gia.
Tóc mai nàng đã rối, vạt áo cũng xộc xệch. Lúc này lại nép sát bên Bùi Huyền Diễn, nom hệt một con ly nô vừa thoát khỏi nguy hiểm, vội vàng tìm nơi trú ẩn.
Tình nghĩa sư đồ của bọn họ hóa ra lại thân thiết đến vậy.
Đây là lần đầu tiên Cố Cảnh Uyên nhìn thấy một Cố Thanh Gia như thế.
Chướng mắt đến cực điểm.
Bùi Huyền Diễn từ đầu tới cuối vẫn chẳng buồn nhìn hắn.
Ánh mắt thanh lãnh chỉ dừng trên người đồ nhi của mình. Ác ý nặng nề quanh Cố Cảnh Uyên dường như đối với hắn cũng chẳng đáng nhắc tới hơn một hạt bụi.
Khí tức quanh người Bùi Huyền Diễn lạnh như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi cao, thế nhưng chẳng hiểu vì sao lại khiến lòng người vô thức bình tĩnh lại.
“Đi thôi.”
Giọng hắn vang lên trong trẻo tựa ngọc thạch va nhau.
Bùi Huyền Diễn thong thả xoay người, ra hiệu cho Cố Thanh Gia đi theo.
“Vâng.”
Cố Thanh Gia nhỏ giọng đáp, lập tức ngoan ngoãn bước phía sau hắn.
Chỉ còn một bước nữa là có thể ra khỏi căn phòng.
“Bùi Các lão.”
Giọng Cố Cảnh Uyên bất chợt vọng tới từ phía sau, trầm thấp mà âm u.
“Ngài muốn đưa đệ đệ ta đi đâu?”
Bước chân Bùi Huyền Diễn thoáng dừng.
Giọng hắn lạnh như sương:
“Kẻ hai tay nhuốm máu, sao xứng cùng chi lan ngọc thụ sống chung dưới một mái hiên?”
Lời vừa dứt, Cố Thanh Gia lập tức cảm thấy sau lưng như có một luồng khí lạnh âm u bám lấy, men dọc sống lưng từng chút một bò lên.
Nàng vô thức ngoái đầu.
Vừa lúc chạm phải đôi mắt đen đặc của Cố Cảnh Uyên, hơi thở nàng lập tức khựng lại.
Cố Thanh Gia vội thu hồi ánh mắt, nhưng ngoài miệng vẫn cố cứng rắn nói:
“Ta không hề hạ độc ngươi. Đợi đến khi điều tra rõ chân tướng, ngươi còn nợ ta một lời xin lỗi.”
Nói xong, nàng lập tức xoay người bỏ đi.
Ngay khoảnh khắc ấy, một dòng máu đỏ sẫm chậm rãi rỉ ra từ khóe môi Cố Cảnh Uyên, càng khiến gương mặt vốn tái nhợt của hắn thêm phần âm u quỷ dị.
Thế nhưng hắn chẳng hề để tâm, chỉ tùy ý giơ tay quệt qua khóe môi.
Chi lan ngọc thụ?
Hắn càng muốn kéo nàng xuống khỏi nơi cao sạch ấy, khiến nàng thân bại danh liệt, cả người nhuốm đầy máu tanh.
Cố Thanh Gia theo Bùi Huyền Diễn rời khỏi phòng.
Nhớ tới tiếng binh khí va chạm vừa nghe thấy, nàng vốn tưởng ngoài viện hẳn phải là một cảnh hỗn loạn, dấu vết giao đấu ngổn ngang khắp nơi.
Không ngờ khi bước ra, đình viện vẫn sạch sẽ tĩnh lặng như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hiển nhiên đã có người thu dọn mọi dấu vết.
Cố Thanh Gia đi bên cạnh Bùi Huyền Diễn, chậm hơn hắn nửa bước, thấp giọng nói:
“Đa tạ sư phụ đã cứu mạng. Huynh trưởng ta... hắn cứ khăng khăng cho rằng đệ tử muốn ám sát hắn.”
Bùi Huyền Diễn hơi nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý vị sâu xa lướt qua nàng.
“Vậy ngươi có muốn không?”
Cố Thanh Gia sững người.
Bùi Huyền Diễn đã thu lại ánh mắt, tiếp tục nhìn thẳng về phía trước. Bước chân hắn không hề dừng lại, vạt áo theo gió nhẹ nhàng lay động.
Chỉ một ánh nhìn vừa rồi đã khiến Cố Thanh Gia lập tức hiểu ra.
Sư phụ của nàng...
Biết rồi.
Hắn biết hôm nay nàng thật sự có ý định độc chết Cố Cảnh Uyên.
Cũng biết nàng cố ý hẹn hai ngày sau tới Bùi phủ thỉnh giáo kinh nghĩa, thực chất là muốn để lại cho mình một đường lui, tìm mọi cách biến vị sư phụ này thành tấm bùa hộ mệnh.
Bùi Huyền Diễn vốn nổi danh thiên hạ nhờ mưu trí và tâm cơ. Từ cuộc hẹn đột ngột hai ngày trước cho tới sự “trùng hợp” ngày hôm nay, từng ấy manh mối đã đủ để hắn nhìn thấu dụng ý của nàng.
Vậy mà nàng lại cố tình xem nhẹ điều quan trọng nhất ấy.
Chẳng lẽ trong tiềm thức, nàng vẫn luôn cho rằng cho dù Bùi Huyền Diễn nhìn ra, hắn cũng sẽ không thật sự trách phạt mình?
Quả thật nàng đã có phần đắc ý quá mức.
Chỉ nhớ tới sự ôn hòa mà sư phụ dành cho mình, lại nhất thời quên mất người trước mặt còn là đương triều Thủ phụ, một quyền thần nổi danh khắp thiên hạ.
Cố Thanh Gia cúi thấp đầu, giọng nói cũng dần nhỏ xuống:
“Sư phụ, đệ tử sai rồi.”
Cố Thanh Gia khàn giọng đáp:
“Đệ tử không nên lừa dối sư phụ, càng không nên... mang tâm tư lợi dụng ngài.”
“Không.”
Bùi Huyền Diễn bình thản nói:
“Ngươi vẫn chưa biết mình sai ở đâu.”
Hắn tiếp tục bước về phía trước, giọng điệu không hề thay đổi:
“Ngươi sai ở chỗ quá dễ dàng đẩy bản thân vào hiểm cảnh.”
Vừa dứt lời, bước chân Bùi Huyền Diễn bỗng dừng lại.
Hắn ngoái đầu nhìn nàng.
Đôi mắt thanh lãnh, phẳng lặng như mặt hồ lướt qua vết hằn đỏ ửng trên cổ Cố Thanh Gia, thoáng ngưng lại trong một khoảnh khắc rồi rất nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Nếu hôm nay ta không kịp tới thì sao?”
Cố Thanh Gia thoáng ngẩn người.
...
Thấy sắc mặt nàng không tốt, Bùi Huyền Diễn liền cho phép nàng nghỉ ngơi trước, chuyện kinh nghĩa để sang hôm sau hẵng bàn.
Cố Thanh Gia ngoan ngoãn nghe lời, lập tức tới tòa biệt viện mình vừa mua không lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
