Một luồng lạnh buốt lập tức chạy dọc sống lưng Cố Thanh Gia.
Trong thoáng hoảng hốt, nàng thậm chí còn nghi ngờ Cố Cảnh Uyên đã thật sự chết rồi, thứ đang đứng trước mặt mình lúc này chính là oán quỷ quay về đòi mạng.
“Đợi ngươi chết rồi, ta sẽ tin.”
Sắc mặt Cố Thanh Gia lập tức tái nhợt, đầu ngón tay khẽ run.
Hắn thật sự muốn giết nàng ngay tại đây sao?
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên không chút kiêng dè lướt qua gương mặt nàng, sau đó nhẹ giọng hỏi:
“Không muốn chết?”
Hắn dừng lại một thoáng.
“Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời.”
Nói xong, hắn xoay người đi về phía chiếc lồng thỏ đặt trong góc phòng, ôm con thỏ trắng muốt ra rồi tháo chiếc vòng bạc trên cổ nó xuống.
Sau đó, hắn lại chậm rãi tiến về phía Cố Thanh Gia.
Dự cảm chẳng lành trong lòng nàng càng lúc càng mãnh liệt.
Ngay giây sau, dự cảm ấy đã biến thành sự thật.
Cố Cảnh Uyên chìa chiếc vòng ra trước mặt nàng, lạnh nhạt ra lệnh:
“Đeo vào.”
Cố Thanh Gia nhìn chằm chằm chiếc vòng bạc chỉ lớn cỡ cổ chân người bình thường, trong lòng nhất thời hoài nghi hắn chẳng phải muốn làm nhục nàng, mà là muốn trực tiếp siết cổ nàng đến chết.
Cố Cảnh Uyên bất chợt cúi người áp sát.
Hắn tách chiếc vòng thành hai nửa, vậy mà thật sự định tròng nó lên cổ nàng.
Theo động tác của hắn, chiếc chuông nhỏ treo bên dưới khẽ lay, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.
Lần này, cho dù phía sau là sập, Cố Thanh Gia cũng không thể không lùi.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không còn đường tránh né. Sống lưng ép chặt vào vách tường lạnh buốt, thân thể không kìm được khẽ run lên.
“Ngoan.”
Giọng Cố Cảnh Uyên trầm thấp, mềm mỏng.
“Đeo cái này vào, ngươi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, sau này cũng không còn nghĩ tới chuyện giết ta nữa.”
Hắn khom người, túm lấy vạt áo Cố Thanh Gia rồi thô bạo kéo nàng về phía sập.
“Ngươi điên rồi.”
Cố Thanh Gia lẩm bẩm.
Xem ra thứ độc kia không giết được người, trái lại còn khiến tên này phát điên trước.
Nàng dốc sức giãy ra, nhưng hai tay nhanh chóng bị hắn ghì chặt. Không còn cách nào khác, Cố Thanh Gia dứt khoát co chân đạp thẳng về phía hắn.
Cố Cảnh Uyên bật cười khẽ.
“Thỏ con không đeo vòng thì sẽ cắn bậy. Đeo vào rồi sẽ ngoan.”
Những ngón tay thon dài, lạnh buốt của hắn chạm lên cổ Cố Thanh Gia.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng chỉ cảm thấy như có một con rắn độc men dọc theo xương cổ quấn chặt lấy mình. Hơi lạnh tê buốt lan trên da thịt, khiến từng sợi lông tơ đều dựng đứng.
Cố Thanh Gia rũ mắt nhìn xuống.
Chiếc vòng bạc đã bị ép sát lên cổ nàng. Cạnh sắc lạnh cấn vào làn da mỏng manh, đau rát đến mức dường như chỉ cần thêm một chút sức nữa là sẽ cứa rách da thịt.
Cố Cảnh Uyên ghì nàng xuống sập, một tay giữ cổ nàng, định khóa chiếc vòng lại.
“Cố Cảnh Uyên, ngươi có bệnh thì đi tìm đại phu mà chữa.”
Cố Thanh Gia khàn giọng mắng:
“Ngươi hành hạ ta thì có ích gì? Ta đâu phải đại phu.”
Cố Cảnh Uyên hoàn toàn bỏ ngoài tai.
Đúng lúc hai người còn đang giằng co dữ dội, bên ngoài viện đột nhiên vang lên một trận hỗn loạn chói tai. Giữa tiếng người ồn ào còn thấp thoáng tiếng binh khí va chạm.
Ngay sau đó, tiếng bước chân trầm ổn từ ngoài cửa truyền tới.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cánh cửa phòng bị đẩy mở.
Cố Thanh Gia lập tức nhìn về phía cửa.
Khoảnh khắc nhận ra người vừa tới, đôi mắt nàng bỗng sáng lên.
“Sư phụ!”
Bùi Huyền Diễn mặc một thân bạch y, đứng lặng nơi ngưỡng cửa.
Ánh nắng trong vắt từ góc mái hiên trút xuống, phủ lên dung mạo lạnh như ngọc của hắn. Cả người vừa tĩnh lặng vừa uy nghiêm, hệt như thần chỉ bước ra khỏi tầng mây.
Nơi đây vốn chẳng phải căn phòng tồi tàn gì, vậy mà khi hắn xuất hiện, lại vô cớ khiến người ta sinh ra ảo giác như tiên nhân vốn ở nơi cao xa, nhất thời lạc bước xuống cõi trần.
Ánh mắt Bùi Huyền Diễn lướt qua cảnh tượng hỗn loạn trong phòng, đuôi mày khẽ thu lại.
Hắn hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Cố Cảnh Uyên, chỉ nhìn về phía Cố Thanh Gia rồi dùng giọng nói trong trẻo như nước suối phân phó:
“Đồ nhi, qua đây.”
Đối với Cố Thanh Gia lúc này, câu nói ấy chẳng khác gì tiên âm cứu mạng.
Nàng lập tức gọi thêm một tiếng:
“Sư phụ!”
Nàng thật sự không ngờ Bùi Huyền Diễn lại đích thân tới đây.
Giờ phút này, trong mắt nàng, vị sư phụ ấy quả thực chẳng khác gì thần tiên sống.
Cố Cảnh Uyên vốn đang ghì nàng trên sập, nghe thấy giọng nói kia thì ánh mắt bỗng mất đi tiêu cự trong thoáng chốc.
Ngay sau đó, thần trí hắn dường như khôi phục lại vài phần tỉnh táo.
Hắn cúi thấp đầu, sống lưng từng chút một căng cứng, rồi chậm rãi đứng thẳng người lên. Động tác cứng nhắc, máy móc đến mức khiến người ta sởn cả tóc gáy.
Cố Thanh Gia lập tức nhận ra lực kiềm chế trên người mình đã lỏng đi.
Nàng không chút do dự giật phăng chiếc vòng bạc còn mắc một nửa trên cổ xuống, xoay người chạy thẳng về phía Bùi Huyền Diễn như chạy trốn khỏi quỷ dữ.
**
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cố, ngươi còn điên như vậy nữa là sẽ bị người ta bắt đi đấy [Icon Đầu Chó].
Muội Bảo: Sư phụ, cứu ta!
**
Bàn tay lạnh buốt của Cố Cảnh Uyên bất chợt siết chặt lấy cổ tay Cố Thanh Gia.
Hắn chậm rãi quay đầu, bình tĩnh nhìn về phía Bùi Huyền Diễn. Sự âm u cuồn cuộn dưới hàng mi gần như ngưng tụ thành thực chất, giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Cố Thanh Gia sẽ không qua đó.”
“Sư phụ, cứu ta!”
Cố Thanh Gia lập tức cất cao giọng.
Giọng nàng đã khàn đến cực điểm, nhưng sự tin cậy dành cho Bùi Huyền Diễn lại rõ ràng đến mức gần như không thể che giấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
