Một thân thường phục màu đen ôm lấy vóc người cao gầy. Khi hắn ngước mắt, đáy mắt tối tăm như phủ một tầng sương lạnh, quanh người phảng phất khí tức âm u khiến người ta bất giác rét buốt.
Hắn đứng đối diện Cố Thanh Gia qua chiếc bàn, từ trên cao rũ mắt nhìn nàng. Ánh mắt lạnh lẽo ghim chặt trên gương mặt nàng, giọng nói mang theo ý mỉa mai:
“Trốn ta?”
Khóe môi hắn hơi nhếch lên.
Cố Cảnh Uyên liếc Võ An Hầu một cái rồi cười lạnh, sau đó lại nhìn về phía nàng, giọng điệu đầy vẻ nghiền ngẫm:
“Ngươi cho rằng có ông ta ở đây, ta sẽ không dám làm gì ngươi sao?”
Cố Thanh Gia khẽ nhíu mày.
Sắc mặt Võ An Hầu lập tức cứng lại, vội vàng sai hạ nhân mau chóng dọn thức ăn lên.
Từng món ăn đủ cả sắc, hương, vị lần lượt được bưng ra.
Cố Thanh Gia kín đáo liếc Cố Cảnh Uyên, lại thấy hắn chậm chạp không có ý định động đũa.
Hắn vốn chẳng để Võ An Hầu vào mắt, đương nhiên không thể vì chờ phụ thân dùng bữa trước mới chịu ăn.
Vậy tại sao vẫn không động đũa?
Chẳng lẽ đã phát hiện điều gì?
Trong lúc nàng còn đang suy tính, Cố Cảnh Uyên bỗng lạnh lùng hỏi:
“Vì sao không động đũa?”
Cố Thanh Gia thoáng sửng sốt.
Hắn lại hỏi ngược nàng?
“Nếu nhìn thấy ta khiến ngươi ăn không ngon, vậy thì chia thức ăn cho ta đi.”
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên nhàn nhạt rơi trên người nàng.
Đúng là cơ hội trời ban.
Có thể quang minh chính đại đưa món có độc đến tận trước mặt hắn, sao nàng có thể bỏ qua?
Trong lòng tuy nghĩ vậy, ngoài mặt Cố Thanh Gia vẫn cố ý bày ra vẻ khuất nhục.
Đốt ngón tay Cố Cảnh Uyên khẽ gõ lên mặt bàn.
“Bí mật của ngươi.”
Chỉ bốn chữ nhàn nhạt.
Cố Thanh Gia lập tức phát huy hết khả năng diễn xuất. Thân thể nàng cứng lại, rũ thấp đầu rồi chậm rãi đứng lên.
Dù sao hắn cũng là huynh trưởng trên danh nghĩa của nàng.
Nàng vốn không muốn tự tay tiễn hắn lên đường, nhưng ai bảo hắn nhất quyết ép nàng đến bước này?
“Ngồi xuống mà gắp.”
Cố Cảnh Uyên cau mày quát:
“Đừng đứng bên cạnh làm chướng mắt ta.”
Cố Thanh Gia cạn lời.
Người này ngay cả “chia thức ăn” và “gắp thức ăn” cũng chẳng buồn phân biệt cho rõ.
Có điều cũng chẳng sao.
Hình thức không quan trọng, quan trọng là có thể đưa món ăn có độc vào miệng hắn.
Nàng tiện tay gắp vài món vào bát Cố Cảnh Uyên, sau đó mới đưa đũa về phía món cá Thái Chỉ Hoa Quế mình thích nhất, gắp một miếng đặt lên trên cùng.
Trong mắt Võ An Hầu thoáng hiện ý cười.
Đứa con trai này của ông thật là, muốn đệ đệ gắp thức ăn cho mình thì cứ nói thẳng, hà tất phải vòng vo đến thế?
Hai huynh đệ này rõ ràng vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn.
Theo ông thấy, cơ hội hòa giải còn rất lớn.
Cố Thanh Gia nhìn Cố Cảnh Uyên gắp miếng cá Thái Chỉ Hoa Quế bỏ vào miệng, khóe môi khẽ cong lên.
Không sai.
Trên bàn hôm nay có không ít món Cố Cảnh Uyên thích ăn, nhưng món duy nhất có độc lại chính là món nàng thích nhất.
Người hạ độc đương nhiên không phải nàng.
Ngay từ khoảnh khắc quyết định dùng độc đối phó Cố Cảnh Uyên, nàng chưa từng có ý định tự mình ra tay.
Muốn rửa sạch hiềm nghi, biện pháp tốt nhất chính là từ đầu đến cuối không để bản thân dính vào chút hiềm nghi nào.
Trên đời này, kẻ hận Cố Cảnh Uyên nhiều vô số kể.
Mà số người muốn lấy mạng nàng cũng chẳng hề ít.
Những gì Cố Thanh Gia làm chẳng qua chỉ là dẫn kẻ thù muốn giết mình tới gần, đồng thời tạo cho đối phương một cơ hội ra tay.
Mượn con dao muốn giết nàng, đi giết kẻ nàng muốn giết.
Trong lòng Cố Thanh Gia âm thầm đếm thời gian, chờ khoảnh khắc Cố Cảnh Uyên phát độc ngã xuống.
Không ngờ hắn bỗng ngước mắt nhìn nàng.
Ánh mắt tối tăm, lạnh lẽo.
“Ngươi dám hạ độc ta.”
Khí tức quanh người hắn lạnh đến mức khiến người ta không rét mà run.
Cố Thanh Gia chậm rãi đứng lên, âm thầm chuẩn bị sẵn tư thế bỏ chạy, ngoài mặt lại cau mày phản bác:
“Hạ độc gì chứ? Ngươi đừng ngậm máu phun người.”
Võ An Hầu cũng vội xen vào:
“Đúng vậy. Có phải có hiểu lầm gì không? Trông con đâu giống người trúng độc.”
Ánh mắt Cố Thanh Gia trầm xuống.
Rốt cuộc sai ở đâu?
Trong sách chưa từng nói Cố Cảnh Uyên có thể chất bách độc bất xâm.
Thôi vậy.
Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Dù nàng tự nhận mình “thanh thanh bạch bạch”, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt Cố Cảnh Uyên cũng biết hắn tuyệt đối không tin.
Cố Thanh Gia lập tức lao về phía cửa.
Ngay sau đó, phía sau vang lên một tiếng huýt dài.
Mười mấy thuộc hạ Cẩm Y Vệ không biết từ đâu đồng loạt xuất hiện, chắn kín trước cửa, phong tỏa hoàn toàn đường lui của nàng.
Giọng Cố Cảnh Uyên từ phía sau truyền tới, lạnh đến thấu xương:
“Giải nàng về viện của ta.”
Hắn dừng lại một thoáng rồi tiếp tục:
“Trông chừng người trong Hầu phủ cho chặt. Kẻ nào dám chạy tới Bùi phủ báo tin, giết không tha.”
Trong lòng Cố Thanh Gia chấn động.
May mà nàng đã sớm tính tới bước này.
Hiện giờ đã gần tới thời gian hẹn với sư phụ.
Chỉ hy vọng Bùi Huyền Diễn có thể nhanh chóng nhận ra có điều bất thường, phái người tới cứu nàng.
**
Tác giả có lời muốn nói:
“Sư phụ, cứu ta! Cố...”
**
Bị áp giải vào một căn phòng, Cố Thanh Gia ngẩng mắt quan sát bốn phía, rất nhanh liền nhận ra đây vậy mà lại là phòng ngủ của Cố Cảnh Uyên.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Ngay sau đó, bóng dáng Cố Cảnh Uyên xuất hiện.
Khí tức âm lãnh quanh người hắn nặng nề đến mức gần như đặc quánh, từng chút một ép thẳng về phía nàng.
Cánh cửa sau lưng hắn đóng sầm lại.
Cố Cảnh Uyên chậm rãi bước tới. Đôi mắt u tối lạnh lẽo tựa quỷ mị, bên môi treo một nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy.
“Muốn giết ta?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



