“Ngồi gần cửa sổ thêm một chút rồi đưa tay cho ta.”
Cố Thanh Gia lúc này mới bừng tỉnh.
Thảo nào sư phụ đột nhiên đưa nàng ra tận bờ sông.
Hóa ra là có chủ ý từ trước.
Bề ngoài nhìn qua thanh lãnh đạm bạc, vậy mà trong lòng lại âm thầm tính toán chu toàn đến thế.
Cố Thanh Gia quỳ ngồi bên cửa sổ. Điều nàng thật sự e ngại là bị bắt mạch, nhưng ngoài mặt chỉ rũ mắt, cố ý nhỏ giọng nói:
“Sư phụ có thể làm nhanh một chút được không? Đệ tử vẫn hơi sợ.”
Bùi Huyền Diễn khẽ gật đầu.
Hàng mi hắn rũ xuống, sau đó lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay đưa cho nàng, ôn tồn nói:
“Cắn lấy.”
Một bàn tay có khớp xương rõ ràng đưa tới trước mắt nàng. Những ngón tay thon dài như trúc, đầu ngón tay mang sắc trắng lạnh như ngọc.
Cố Thanh Gia nhận lấy khăn.
Lần này nàng quả thực hơi chần chừ.
Châm cứu thôi mà còn phải cắn khăn?
Chẳng lẽ thật sự đau đến vậy?
Nàng ngoan ngoãn nhét khăn vào miệng.
Bùi Huyền Diễn chậm rãi cúi người xuống. Hơi thở thanh lãnh pha hương tùng bách như tuyết phủ đầu cành thoảng qua chóp mũi nàng.
Đây là lần đầu tiên hai người ở gần nhau đến vậy.
Khoảng cách quá ngắn, Cố Thanh Gia không thể tránh khỏi việc nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn.
Tiên tư xuất chúng, mặt mày như họa.
Bùi Huyền Diễn nắm lấy cổ tay nàng.
Hắn không hề bắt mạch, chỉ dùng đầu ngón tay nắn nhẹ mấy chỗ quanh xương cổ tay, kiểm tra thương thế.
Cố Thanh Gia âm thầm thở phào.
Bùi Huyền Diễn đang định mở hộp kim, lấy ngân châm ra thì giọng nói quỷ dị kia lại bất ngờ vang lên bên tai.
[Ngươi kéo mở y phục của Cố Thanh Gia, siết nàng thật chặt trong lòng rồi cúi đầu hôn xuống, từng bước lấn tới không hề có ý dừng lại.
Cố Thanh Gia bị ép đến mức gần như không chịu nổi, ngửa cổ run rẩy, nước mắt lặng lẽ tràn xuống.]
Ánh mắt Bùi Huyền Diễn thoáng ngưng lại.
Tầm mắt hắn bất giác dừng trên người Cố Thanh Gia.
Thiếu niên vẫn ngồi ngay ngắn trước mặt, ánh mắt trong trẻo, y phục chỉnh tề kín đáo, cổ áo còn dựng cao che khuất hơn nửa chiếc cổ trắng ngần.
Thế nhưng giọng nói kia vẫn quanh quẩn bên tai.
Trong khoảnh khắc thất thần, trước mắt hắn dường như thoáng hiện ra một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Tóc mai thiếu niên ướt đẫm mồ hôi, đuôi mắt đỏ ửng, sống lưng mảnh mai khẽ run lên vì sự thân mật quá mức.
Hơi thở Bùi Huyền Diễn lập tức khựng lại.
Cố Thanh Gia nhét khăn tay quá chặt, gần như lấp kín cả khoang miệng.
Nuốt nước bọt trở nên khó khăn, thời gian kéo dài khiến làn da vốn trắng mịn dần hiện lên một tầng hồng nhạt, từ gò má lan tới tận đuôi mắt.
Nàng đợi hồi lâu vẫn không thấy Bùi Huyền Diễn động thủ, không khỏi ngước mắt nhìn hắn, khẽ phát ra một tiếng:
“Ưm?”
Sau lần thất thần ban nãy, Bùi Huyền Diễn vốn đã thu lại ánh mắt.
Lúc này nghe tiếng nàng, hắn mới nhìn sang lần nữa. Ánh mắt vừa lướt qua gương mặt Cố Thanh Gia, đầu ngón tay đang đặt trên hộp kim lập tức siết lại.
Hắn rũ mắt.
Giọng nói vốn mát lạnh như nước hồ thu lúc này lại nhuốm thêm một chút khàn khàn:
“Bỏ khăn xuống đi.”
Hắn dừng lại một thoáng rồi nói tiếp:
“Ta sẽ mời một danh y khác chữa cho ngươi.”
Cố Thanh Gia ngẩn người.
Quyết định này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng.
Sư phụ xưa nay làm việc rất kiên định, sao lại đột nhiên đổi ý?
Nghĩ mãi không ra, nàng dứt khoát không nghĩ nữa.
Cố Thanh Gia lấy chiếc khăn đã bị mình cắn đến vo thành một cục ra khỏi miệng. Hai bên má vẫn còn hơi mỏi, khiến lời nói có phần không rõ như thường:
“Đa tạ sư phụ.”
Nhớ tới chuyện phải làm trong buổi gia yến hai ngày sau, nàng cảm thấy mình nên để lại một đường lui.
“Sư phụ, đệ tử có một thỉnh cầu quá đáng.”
Khi nói tới mấy chữ “thỉnh cầu quá đáng”, Cố Thanh Gia hơi cúi người.
Đây vốn chỉ là tư thế biểu thị sự cung kính.
Nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này vốn đã rất gần. Nàng vừa cúi xuống, vạt áo lập tức chạm vào y phục Bùi Huyền Diễn, hơi thở giữa đôi bên dường như cũng thoáng giao nhau trong khoảnh khắc.
Thân người Bùi Huyền Diễn cứng lại, các đốt ngón tay khẽ siết.
Cố Thanh Gia cũng lập tức nhận ra khoảng cách không ổn, vội vàng ngồi thẳng dậy rồi dịch về sau một chút.
Hai vạt áo vừa chạm nhau nhanh chóng tách ra.
Bùi Huyền Diễn hỏi, giọng vẫn hơi khàn:
“Có chuyện gì?”
Cố Thanh Gia rũ mắt, cung kính đáp:
“Sư phụ, hai ngày sau đệ tử có thể tới phủ thỉnh giáo ngài về kinh nghĩa được không?”
Nếu đến lúc đó xảy ra biến cố, nàng không thể thuận lợi hạ độc Cố Cảnh Uyên, đối phương nhất định sẽ lập tức tìm nàng tính sổ.
Mà khi ấy, nếu Bùi Huyền Diễn chờ mãi không thấy nàng tới, lại không nhận được bất kỳ tin tức nào, đương nhiên sẽ nhận ra nàng đã xảy ra chuyện rồi phái người tới tìm.
Bùi Huyền Diễn khẽ gật đầu.
...
Hai ngày sau, gia yến.
Cố Thanh Gia ngồi bên bàn, lặng lẽ chờ Cố Cảnh Uyên “giá lâm”.
Để không để lại bất kỳ dấu vết nào, nàng không hề cố ý sắp đặt thứ gì nhằm bảo đảm Cố Cảnh Uyên nhất định sẽ xuất hiện.
Việc duy nhất nàng làm trong hai ngày qua là tránh mặt hắn triệt để, khiến hắn muốn tìm cũng không tìm thấy nàng.
Muốn dụ một con rắn độc bò ra khỏi hang, mồi nhử tốt nhất đương nhiên chính là con mồi đang ngoan ngoãn chờ sẵn.
Chỉ có điều...
Rốt cuộc ai mới là con mồi thật sự, vẫn còn chưa thể biết.
Võ An Hầu ngồi ở chủ vị, lên tiếng hỏi:
“A Phỉ sao không tới?”
Cố Thanh Gia trầm giọng đáp:
“Muội ấy bận việc rồi.”
Chuyện hôm nay quá mức hung hiểm, nàng đương nhiên không muốn Cố Phỉ nhúng tay vào dù chỉ nửa phần.
Lời vừa dứt, Cố Cảnh Uyên đã từ ngoài cửa bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



