Tiếng “Đại ca” đã gọi rồi. Ai biết lần sau Cố Cảnh Uyên còn định dùng bí mật nữ nhi thân để ép nàng làm chuyện gì nữa?
Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng có ngày hắn trực tiếp lấy mạng nàng.
Nàng tuyệt đối không thể ngồi yên chờ chết.
Thu thập chứng cứ phạm pháp hay tìm người ám sát đều không khả thi. Nếu đã vậy, cần gì phải vòng vèo tính kế phức tạp?
Chi bằng dùng biện pháp đơn giản nhất.
Hạ độc.
Có điều, muốn làm thì phải tính toán thật chu toàn.
Làm thế nào để hạ độc thành công, lại phải làm sao để sau khi sự việc bại lộ, nàng vẫn có thể hoàn toàn phủi sạch quan hệ.
Gia yến ba ngày sau...
Có lẽ chính là một cơ hội hiếm có.
...
Sáng hôm sau, Bùi Huyền Diễn sai người tới Hầu phủ gọi Cố Thanh Gia sang.
Nơi gặp mặt lần này không phải thư phòng như thường lệ, mà là một gian sương phòng.
Cố Thanh Gia vừa bước qua cửa, ngước mắt đã trông thấy một chiếc giường La Hán bằng gỗ tử đàn lá nhỏ đặt sát vách. Trên chiếc bàn nhỏ giữa giường bày hai chén trà cùng một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật.
Người hầu đứng bên cạnh cúi đầu cung kính:
“Mời Thế tử ngồi nghỉ một lát, Các lão sẽ tới ngay.”
Nói xong, người nọ lui ra ngoài rồi khép cửa lại.
Cố Thanh Gia bước tới bên giường La Hán, tiện tay cầm chiếc hộp gỗ trên bàn lên xem.
Mở ra mới phát hiện đây là hộp đựng kim, bên trong xếp ngay ngắn mấy chục cây ngân châm thon dài, thoạt nhìn chính là dụng cụ dùng để châm cứu.
Đúng lúc ấy, cửa phòng khẽ kêu một tiếng rồi mở ra.
Cố Thanh Gia quay đầu.
Bùi Huyền Diễn thong thả bước vào, dáng vẻ ung dung thanh nhã, vạt áo nhẹ lay tựa mây trôi.
Nàng lập tức đặt hộp ngân châm xuống, tiến lên hành lễ.
“Sư phụ.”
Bùi Huyền Diễn khẽ gật đầu, đi tới bên giường La Hán.
“Đã thấy hộp kim rồi chứ? Ngồi xuống đi.”
Cố Thanh Gia nghe lời ngồi xuống, vuốt phẳng vạt áo, giữ tư thế ngay ngắn đoan chính.
Vừa ngẩng đầu, nàng đã thấy Bùi Huyền Diễn đứng ngay trước mặt. Vạt áo lụa trắng buông xuống trước mắt, gần như lấp kín tầm nhìn.
“Đưa tay ra đây.”
Giọng hắn nhẹ nhàng vang lên.
Đầu ngón tay Cố Thanh Gia khẽ co lại.
Lần trước nàng từng nhắc với sư phụ rằng cổ tay bị thương. Chẳng lẽ hôm nay hắn gọi nàng tới là để chữa thương?
Trong sách, Bùi Huyền Diễn quả thực rất tinh thông y thuật và châm cứu.
Chỉ là chữa thương ở cổ tay... chắc không cần bắt mạch đâu nhỉ?
Phải biết, có những lúc chỉ cần bắt mạch cũng có thể nhìn ra không ít manh mối trên cơ thể. Nam nữ vốn khác biệt, nếu thật sự bị hắn bắt mạch cẩn thận, ai biết có thể giấu được tới mức nào.
Chần chừ một lát, Cố Thanh Gia vẫn đặt cánh tay lên chiếc bàn nhỏ.
Không ngờ Bùi Huyền Diễn hoàn toàn không nhìn tới hộp ngân châm. Những ngón tay thon dài trắng lạnh như ngọc của hắn trực tiếp hướng về cổ tay nàng.
Trong lòng Cố Thanh Gia lập tức căng lên.
Nàng nhanh chóng rút tay về, giấu vào trong tay áo.
“Sợ đến vậy sao?”
Giọng Bùi Huyền Diễn thanh lãnh như nước suối chảy qua khe đá, nhẹ nhàng lướt bên tai.
Cố Thanh Gia thầm nghĩ, nàng nào có sợ châm cứu.
Kiếp trước, vì mắc u não, nàng từng trải qua quãng thời gian đôi mắt mù lòa, toàn thân bại liệt, phải nằm trên giường bệnh. Bao nhiêu khổ sở đều đã từng nếm qua, mấy cây ngân châm này đối với nàng chẳng đáng là gì.
Nàng chỉ không muốn bí mật nữ nhi thân bị phát hiện mà thôi.
Chuyện này liên quan trực tiếp tới tính mạng. Cho dù đối phương có thân cận đến đâu, nàng cũng tuyệt đối không thể hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.
Cố Thanh Gia vốn tưởng Bùi Huyền Diễn sẽ khuyên thêm vài câu, hoặc ít nhất cũng sẽ dùng thân phận sư phụ bảo nàng đưa tay ra.
Không ngờ hắn chỉ bình thản nói:
“Vậy hôm nay cứ giảng kinh nghĩa trước.”
Nói xong, hắn ra hiệu cho nàng theo mình sang thư phòng.
Cố Thanh Gia đi theo phía sau, lặng lẽ nhìn bóng lưng Bùi Huyền Diễn, trong lòng không khỏi nghĩ vị sư phụ này của mình quả thực đạm bạc đến tận xương.
Hắn chưa bao giờ ép buộc người khác làm điều gì, dường như chuyện gì cũng có thể thuận theo tự nhiên, không nhất thiết phải cưỡng cầu.
Sau khi giảng xong kinh nghĩa, sắc trời bên ngoài đã dần tối.
Cố Thanh Gia vừa định đứng dậy cáo từ thì giọng nói mát lạnh như gió thu lướt qua rừng ngọc của Bùi Huyền Diễn đã vang lên bên tai:
“Theo ta ra ngoài một chuyến.”
Dứt lời, hắn sai tùy tùng chuẩn bị xe ngựa.
Xe chở hai người rời khỏi thành, chạy một mạch tới tận bờ sông.
Ráng chiều trải dài trên mặt nước, nhuộm cả dòng sông thành một màu vàng óng. Trời nước hòa làm một, từng lớp sóng nhỏ lăn tăn dưới ánh tà dương, cảnh sắc mênh mang mà tĩnh lặng.
Bên bờ, lá phong đỏ rực như lửa, tiếng chim oanh ríu rít vang lên giữa cảnh chiều.
Cố Thanh Gia bất giác nín thở.
Tùy tùng nhanh chóng tháo dây neo của con thuyền đang đậu bên bến, thu xếp mọi vật dụng bên trong chu toàn rồi mới cung kính mời Bùi Huyền Diễn và Cố Thanh Gia lên thuyền.
Nàng theo sau sư phụ bước vào khoang.
Trên mạn thuyền có một ô cửa sổ nhỏ đang mở rộng. Từ đây phóng mắt nhìn ra, mặt sông như được ráng chiều phủ lên một lớp vàng mỏng, theo gió nhẹ nhàng lay động.
Con thuyền cũng theo từng lớp sóng mà bồng bềnh tiến về phía trước.
Con thuyền thuận dòng, chậm rãi tiến ra giữa lòng sông.
“Phong cảnh nơi này thế nào?”
Giọng Bùi Huyền Diễn trong trẻo, mát lạnh, dường như còn thanh hơn cả dòng nước ngoài kia.
Cố Thanh Gia vẫn đang say mê ngắm cảnh, nghe vậy liền thấp giọng đáp:
“Đẹp đến mức khó lòng diễn tả.”
Đáy mắt Bùi Huyền Diễn thoáng hiện một ý cười nhàn nhạt.
Sau đó, hắn từ từ lấy từ trong tay áo ra chiếc hộp đựng ngân châm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)