Mà là từ đầu đến cuối, nàng chưa từng để chuyện ấy vào lòng.
Trong mắt nàng, có lẽ chuyện đó chỉ nhẹ tựa phủi đi một hạt bụi, căn bản chẳng đáng để ghi nhớ.
Những cảm xúc u tối bị đè nén dưới đáy lòng Cố Cảnh Uyên cuộn trào như bùn đen tanh hôi, điên cuồng tìm kiếm một lối thoát.
Đúng lúc ấy, giọng nói quen thuộc kia lại vang lên bên tai hắn.
[Ngươi ôm chặt Cố Thanh Gia vào lòng, ra sức giày vò nàng. Khuôn mặt nàng đầm đìa nước mắt, cả người rối bời nhếch nhác, run lẩy bẩy cầu xin: “Đại ca, cầu xin ngươi tha cho ta đi, ta thật sự rất đau.”
Ngươi lạnh lùng làm ngơ.]
Cố Cảnh Uyên bật cười lạnh.
Thứ âm thanh này đừng hòng mê hoặc được hắn.
Mối thù không đội trời chung giữa hắn và Cố Thanh Gia vĩnh viễn không thể xóa bỏ. Hắn quả thực muốn ép nàng quỳ xuống cầu xin, nhưng tuyệt đối không phải bằng loại phương thức bẩn thỉu ấy.
Một kẻ cao ngạo, đạo đức giả như nàng, chỉ cần chạm vào thôi hắn cũng thấy bẩn tay.
Cố Cảnh Uyên từng bước tiến về phía nàng. Bóng dáng hắn chập chờn trong màn đêm, tựa quỷ mị bước ra từ nơi âm u.
Khí tức lạnh lẽo ép thẳng tới khiến Cố Thanh Gia phải liên tục lùi lại. Cuối cùng, lưng nàng chạm vào bức tường phía sau, hơi lạnh từ gạch đá xuyên qua lớp y phục, khiến cơ thể bất giác run lên.
“Ngươi quên rồi.”
Giọng Cố Cảnh Uyên âm u, lạnh lẽo.
“Vậy để ta giúp ngươi nhớ lại. Tám năm trước, ngươi ghét bỏ xuất thân thấp hèn của nương ta, cho rằng bà làm ô uế thanh danh Hầu phủ, nên muốn đuổi bà ra ngoài.”
Cố Thanh Gia sững sờ.
Nàng ghét bỏ nương hắn từ bao giờ?
Nàng từng muốn đuổi bà ấy lúc nào?
Còn thanh danh Hầu phủ thì có liên quan gì tới nàng?
Một nỗi oan ức tày trời bỗng dưng giáng thẳng xuống đầu.
Cố Thanh Gia ngẩn ra hồi lâu mới chợt hiểu hắn đang nói tới chuyện nào.
Nhưng năm ấy nàng đâu hề muốn đuổi bà đi.
Nàng muốn đưa nương Cố Cảnh Uyên rời khỏi Hầu phủ là vì muốn bà thoát khỏi cái nơi ăn thịt người không nhả xương này, tìm một con đường sống khác.
Khi ấy nàng từng nghĩ, chỉ cần rời khỏi Hầu phủ, có lẽ bà sẽ không còn u uất thành bệnh rồi chết.
Cố Thanh Gia vạn lần không ngờ, nguyên nhân khiến Cố Cảnh Uyên ghi hận nàng suốt tám năm, hận sâu tựa biển, thậm chí muốn ăn tươi nuốt sống nàng, lại bắt nguồn từ chuyện này.
“Sao?”
Cố Cảnh Uyên lạnh lùng cắt ngang.
“Hết đường chối cãi rồi?”
Cố Thanh Gia nhanh chóng trấn tĩnh, ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.
“Bất kể ngươi có tin hay không, ta chỉ muốn nói một lần. Ta tuyệt đối không hề khinh rẻ nương ngươi, càng không có ý đuổi bà ấy khỏi Hầu phủ vì xuất thân của bà.”
Nàng dừng lại một thoáng.
“Ta muốn đưa bà rời khỏi Hầu phủ là bởi vì...”
“Bởi vì cái gì?”
Cố Cảnh Uyên cười gằn.
“Ta cũng muốn nghe thử xem ngươi có thể bịa ra được lý do gì.”
Cố Thanh Gia khẽ chau mày.
Hắn đã đinh ninh nàng đang ngụy biện, vậy lời giải thích của nàng còn có thể lọt vào tai hắn sao?
Nhưng nàng biết phải giải thích thế nào?
Chẳng lẽ nói cho hắn biết nàng biết trước cốt truyện, biết nương hắn nếu cứ tiếp tục ở lại Hầu phủ thì nhất định sẽ mất mạng, cho nên nàng mới muốn đưa bà rời đi?
Cố Cảnh Uyên nào biết nàng là người xuyên thư.
Một lời giải thích hoang đường như vậy, hắn sao có thể tin?
Thấy nàng trầm ngâm hồi lâu không nói, ánh mắt Cố Cảnh Uyên càng thêm lạnh lẽo.
“Không bịa nổi nữa?”
Giọng hắn sắc bén như lưỡi dao.
“Khi nào nghĩ ra được thì hãy tới tìm ta.”
Nói xong, hắn xoay người định rời đi.
Cố Thanh Gia lập tức đưa tay, nắm chặt ống tay áo hắn.
Bước chân Cố Cảnh Uyên khựng lại.
Hắn hơi quay người, rũ mắt nhìn bàn tay đang túm lấy tay áo mình. Trong khoảnh khắc ấy, cả người hắn bỗng cứng đờ.
Bóng đêm đặc quánh che khuất mọi sắc thái trên gương mặt.
Cuối cùng, Cố Thanh Gia vẫn quyết định nói thẳng.
Cố Cảnh Uyên có tin hay không, giờ đây đã chẳng còn quá quan trọng.
Kể từ khi hắn bắt nàng vào Chiếu Ngục với ý định lấy mạng, sau đó lại dùng bí mật nữ nhi thân để uy hiếp, quan hệ giữa hai người đã thực sự bước tới tình thế không chết không thôi.
Làm sáng tỏ hiểu lầm chẳng qua chỉ là một cách để nàng thử ổn định tâm lý hắn.
Nếu vẫn không thể ổn định được thì đành thôi.
Nàng chỉ có thể tìm cách ra tay càng sớm càng tốt.
Cố Thanh Gia thấp giọng, từng chữ đều bình tĩnh rõ ràng:
“Ta muốn đưa nương ngươi rời đi, là bởi ta biết nếu bà ấy tiếp tục ở lại Hầu phủ, nhất định sẽ chết.”
Một tiếng cười lạnh bật ra từ cổ họng Cố Cảnh Uyên, tựa như hắn vừa nghe thấy câu chuyện hoang đường nhất trên đời.
Đợi tiếng cười tắt hẳn, ánh mắt hắn cũng lạnh xuống đến tận xương.
“Cố Thanh Gia.”
“Ngươi định nói với ta rằng mình là thần tiên giáng trần chứ không phải người phàm, cho nên mới có thể biết trước tương lai sao?”
Hắn nhìn nàng chằm chằm, giọng nói càng lúc càng lạnh.
“Lấy một cái cớ thối nát như vậy ra ngụy biện, ngươi coi ta là thứ ngu ngốc gì? Hả?”
**
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cố, ngươi định làm gì Muội Bảo của chúng ta vậy hả? A a a a a, ta phải báo quan bắt ngươi, tử hình lập tức thi hành!
Giá trị sinh mệnh của Tiểu Cố: [-1][-1][-1][-1].
**
Cuộc nói chuyện cuối cùng vẫn kết thúc trong không vui.
Lúc bước ra khỏi cửa phòng, Cố Thanh Gia vô thức ngoái đầu nhìn lại.
Mượn ánh trăng bàng bạc xuyên qua khe cửa hé mở, nàng trông thấy Cố Cảnh Uyên đang cầm khăn tay, ra sức chà xát chỗ ống tay áo vừa bị nàng nắm lấy ban nãy.
Nhận ra ánh mắt nàng, hắn ngẩng đầu nhìn sang. Khóe môi hơi nhếch lên, nhưng động tác lau chùi vẫn không hề dừng lại.
Cố Thanh Gia lạnh lùng nghĩ, nàng còn muốn về rửa tay đây này.
Nàng quay đầu, bước qua bậc cửa, đi thẳng ra ngoài viện. Ánh mắt dần trầm xuống, trong đầu cũng bắt đầu tính toán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)