Cố Phỉ lắc đầu.
“Là Bùi các lão đích thân gửi thiệp mời cho muội. Ngài ấy chắc chắn biết Nhị ca rất quan tâm tới muội muội này.”
Động tác của Cố Thanh Gia chợt khựng lại.
Vừa bước vào trong, nàng đã thấy sương phòng tối đen như mực, đến nửa ngọn đèn cũng chẳng thắp.
Cố Thanh Gia không buồn đoán xem Cố Cảnh Uyên không có ở đây hay đã ngủ. Theo bản năng, nàng nâng cao ngọn đèn, rọi về phía cây cổ thụ giữa sân.
Quả nhiên, trên cành cây có một bóng người đang ẩn mình, tựa con rắn độc cuộn trong bóng tối. Cố Cảnh Uyên từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt khóa chặt lấy nàng.
Đôi mắt hắn đen thẳm, tựa như ngay cả ánh trăng cũng không thể soi tới. Giọng nói khàn thấp mang theo hàn ý khiến người ta lạnh dọc sống lưng:
“Ngươi nhạy bén thật đấy.”
Cố Thanh Gia thầm nghĩ, không phải nàng nhạy bén, mà là nàng quá hiểu hắn.
Năm xưa, khi Cố Cảnh Uyên gia nhập Cẩm Y Vệ, hắn không nhận được bất kỳ sự che chở nào từ gia tộc, mọi thứ đều phải bắt đầu từ tầng thấp nhất. Mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn chỉ có thể chọn ngủ trên xà nhà hoặc ngọn cây.
Sau này, khi từng bước leo lên vị trí cao, số kẻ hận hắn thấu xương lại càng nhiều. Đến cả thuộc hạ dưới trướng, hắn cũng không dám hoàn toàn tin tưởng.
Ngủ trên cây có một lợi thế.
Nếu có kẻ mang ác ý âm thầm tới gần, cành lá ắt sẽ phát ra tiếng động. Chỉ cần một chút xào xạc cũng đủ khiến hắn lập tức tỉnh giấc.
Chỉ như vậy, hắn mới có thể yên tâm ngủ.
Ánh mắt Cố Thanh Gia thoáng trầm xuống.
Với một người có lòng cảnh giác cao đến mức ấy, nàng thật sự có thể nắm chắc lấy được mạng hắn sao?
Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ, Cố Cảnh Uyên đã từ trên cây nhảy xuống, đáp ngay trước mặt nàng.
Hắn không nói thêm lời nào, xoay người đi vào phòng.
Đi được vài bước mà vẫn không nghe thấy tiếng chân Cố Thanh Gia theo sau, hắn mới dừng lại, hơi nghiêng đầu:
“Đi theo ta.”
Cố Thanh Gia siết chặt giá nến trong tay rồi bước theo hắn vào trong.
Vào phòng, Cố Cảnh Uyên vẫn không có ý định thắp thêm đèn. Hắn tự mình ngồi xuống ghế, hất cằm về phía đối diện.
“Ngồi đi.”
Cố Thanh Gia ngồi xuống trước mặt hắn, đặt giá nến lên bàn.
Cố Cảnh Uyên ngước mắt nhìn nàng, hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Ánh đèn leo lét chẳng thể mang thêm chút ấm áp nào vào đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo ấy. Theo ngọn lửa càng lúc càng yếu, bóng tối phủ lên người hắn càng dày, khiến khí tức quanh thân càng thêm âm u.
Giữa đêm khuya tĩnh mịch, Cố Thanh Gia thậm chí sinh ra ảo giác mình đang ngồi cùng bàn với một con quỷ.
Cảm giác lạnh lẽo âm u men theo sống lưng bò lên, hệt như đầu lưỡi rắn lạnh ngắt trườn qua gáy.
Nàng xoa nhẹ mu bàn tay đang nổi da gà, đang định đứng dậy châm thêm vài ngọn nến thì giọng Cố Cảnh Uyên bỗng vang lên.
“Ngươi có phải quên mất chuyện gì rồi không?”
Giọng hắn trầm thấp, nghe thậm chí còn có phần ôn hòa.
“Cần ta nhắc lại lần nữa sao... muội muội?”
Bước chân Cố Thanh Gia lập tức khựng lại.
Càng ngày càng quá đáng.
Hay là Cố Cảnh Uyên dứt khoát đổi tên thành “Đại ca” luôn cho rồi. Như vậy ngày nào cũng có người gọi hắn, cần gì phải bám lấy nàng không chịu buông?
Đốt ngón tay Cố Cảnh Uyên khẽ gõ lên mặt bàn.
Hắn cười nhạt:
“Hảo muội muội Cố Phỉ của ngươi dường như đang chạy ngược chạy xuôi, thu thập chứng cứ ta tham ô trái pháp luật.”
Hắn thong thả nói tiếp:
“Quả thật dũng khí đáng khen. Ngươi nói xem, ta nên ban thưởng cho nàng ta thế nào?”
Ngón tay Cố Thanh Gia lập tức siết chặt.
Nàng xoay người, nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt lạnh như băng:
“Là ta bảo muội ấy làm. Ngươi có thủ đoạn gì thì cứ nhắm thẳng vào ta.”
Giọng nàng cũng lạnh xuống:
“Chỉ cho phép ngươi hại ta, còn không cho phép ta đánh trả sao?”
“Ngươi sẽ không muốn nếm thử thủ đoạn của ta đâu.”
Giọng Cố Cảnh Uyên khàn đặc.
“Cố Thanh Gia, kiên nhẫn của ta có giới hạn.”
Đúng lúc ấy, ngọn nến trên bàn chợt phụt tắt.
Trong phòng chỉ còn vài tia sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ xuyên vào. Hơn nửa gương mặt Cố Cảnh Uyên lập tức chìm sâu trong bóng tối.
Cố Thanh Gia nhắm mắt, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Nàng đã vất vả luyện đến mức diễn xuất tinh vi như vậy, giờ tối đen thế này, hắn còn thưởng thức được gì nữa?
Thôi vậy.
Cũng đỡ tốn công tốn sức.
Cố Thanh Gia cố ý “giãy giụa” một lát, sau đó ép giọng mình trở nên khàn khàn, nghẹn ngào gọi:
“Đại ca.”
Trong bóng tối lập tức vang lên một tiếng cười khẽ.
Ngay sau đó là giọng nói trầm thấp của Cố Cảnh Uyên:
“Ta không nghe thấy.”
Không nghe thấy mà còn cười?
Cố Thanh Gia nghiến răng, những ngón tay siết chặt đến mức chỉ muốn bóp nát thứ gì đó.
Thôi bỏ đi.
Mục đích hôm nay quan trọng hơn.
Nàng khẽ thở ra, lên tiếng hỏi:
“Đại ca, ngươi hận ta thấu xương. Nhưng dù sao cũng phải cho ta biết, rốt cuộc vì sao ngươi lại hận ta đến mức ấy?”
Không khí xung quanh chợt ngưng đọng.
Cố Cảnh Uyên cúi thấp đầu, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.
Cảm nhận được khí tức nguy hiểm bất chợt dâng lên quanh người hắn, da đầu Cố Thanh Gia tê rần. Nàng theo bản năng lùi về sau mấy bước.
Cố Cảnh Uyên đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt ghim chặt lấy nàng, tựa một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, lạnh lẽo rình chờ con mồi.
Hắn không sao hiểu nổi, vì sao Cố Thanh Gia lúc nào cũng có thể dùng giọng điệu vô tội ấy để hỏi hắn về chuyện này, cứ như thể nàng đã hoàn toàn quên sạch chuyện năm xưa từng muốn đuổi nương hắn ra khỏi Hầu phủ.
Không.
Không phải nàng quên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)