Hắn ta bước qua cổng viện, vạt phi ngư phục đen tuyền bị gió đêm thổi tung. Thanh Tú Xuân đao giắt bên hông khẽ lay theo từng bước chân, vỏ đao phản chiếu ánh trăng, lóe lên thứ hàn quang khiến người ta lạnh sống lưng.
Một tay Cố Cảnh Uyên đặt hờ lên chuôi đao.
Ánh mắt hắn ta chạm phải nàng, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt.
“Nghe nói ngươi được Bùi các lão thu làm đệ tử. Thân là huynh trưởng, ta đương nhiên phải tới chúc mừng.”
Trên mặt rõ ràng mang ý cười, nhưng khí tức lạnh lẽo quanh người lại chẳng có lấy nửa phần vui vẻ.
Cố Thanh Gia càng nhíu mày.
Bộ dạng này của hắn ta không giống tới chúc mừng, nói là tới giết người còn đáng tin hơn.
Nàng lạnh nhạt nói:
“‘Hạ lễ’ của ngươi, ta đã nhận được từ lâu rồi. Những lời đồn trong kinh thành đều là kiệt tác của ngươi, phải không?”
Cố Cảnh Uyên không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
Ý cười nơi khóe môi ngược lại càng sâu hơn. Hắn ta thong thả bước tới gần nàng.
“Người ngoài đều nói ngươi gặp may nên mới lọt vào mắt xanh của Thủ phụ. Nhưng ta hiểu ngươi hơn bọn họ.”
Ánh mắt hắn ta chậm rãi lướt qua gương mặt Cố Thanh Gia.
“Ngươi có được ngày hôm nay, chưa bao giờ chỉ dựa vào hai chữ may mắn.”
Giọng nói mang theo ý trào phúng nhàn nhạt:
“Bùi các lão có biết không? Cái gọi là duyên thầy trò giữa hai người, chẳng phải cũng do ngươi hao tâm tổn trí tính toán mà có sao?”
Cố Thanh Gia: “...”
Quả nhiên, người hiểu ngươi nhất đôi khi lại chính là kẻ đối đầu với ngươi.
Câu này quả thực chẳng sai chút nào.
Thế nhưng ngoài mặt nàng vẫn không đổi sắc.
“Làm việc gì cũng phải có chứng cứ. Những lời này chẳng qua chỉ là suy đoán của ngươi.”
“Ồ?”
Cố Cảnh Uyên ung dung hỏi:
“Vậy bài văn ngươi cố tình tìm cách đưa tới trước mặt hắn, rốt cuộc giấu huyền cơ gì?”
Cố Thanh Gia khẽ cong môi.
Không hổ là Cẩm Y Vệ, tai mắt quả nhiên trải rộng khắp nơi.
Nhưng biết được đến đây thì đã sao?
Hắn ta vẫn không làm gì được nàng.
Sư phụ nàng, Bùi Huyền Diễn, một lòng nghiên cứu học vấn, vốn chẳng để tâm đến hư danh lợi lộc.
Trên đời này, số người biết hắn từng hao tổn tâm sức tiếp tục khảo chứng Cổ Văn Thượng Thư là ngụy tác vốn chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Mà những người ấy đến nay cũng đã chết gần hết.
Cố Thanh Gia sở dĩ biết chuyện này, hoàn toàn nhờ vào nội dung cuốn tiểu thuyết.
Bùi Huyền Diễn đâu biết nàng là người xuyên thư, càng không thể chỉ dựa vào chuyện này mà sinh nghi.
Nàng thản nhiên đáp:
“Nếu ngươi đã cho rằng mình có chứng cứ, vậy cứ nghĩ cách khiến sư phụ ta tin đi.”
Nụ cười của Cố Cảnh Uyên càng lạnh hơn.
“Ngươi quả nhiên vẫn chẳng thay đổi chút nào. Lúc nào cũng mang bộ dạng mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay, cao ngạo đến mức khiến người ta chán ghét.”
Đến lúc này, dường như hắn cũng chẳng cần tiếp tục xác nhận chuyện kia nữa.
Cho dù vứt bỏ sạch sẽ lễ giáo luân thường, hắn cũng tuyệt đối không thể nào hôn Cố Thanh Gia.
Càng không thể làm với nàng những chuyện dơ bẩn mà giọng nói quỷ dị kia đã nhắc đến.
Cho dù đó thật sự là lời tiên đoán thì đã sao?
Hắn không tin những thứ tà môn quỷ quái ấy.
Điều hắn muốn chỉ là một ngày nào đó ép Cố Thanh Gia phải cúi cái đầu cao ngạo kia xuống, rơi lệ cầu xin trước mặt mình.
“Trở về là tốt, trở về là tốt. Lần này cứ ở lại trong phủ thêm vài ngày, cũng tiện trò chuyện với nhị đệ ngươi nhiều hơn.”
Ông lại ôn tồn khuyên nhủ:
“Huynh đệ ruột thịt với nhau, nào có mối thù nào không thể hóa giải? Các con phải biết nâng đỡ lẫn nhau, có như vậy Hầu phủ chúng ta mới có thể hưng thịnh.”
Cố Cảnh Uyên không hề có phản ứng, tựa như từ đầu đến cuối chẳng nghe lọt tai lấy một chữ.
Nụ cười trên mặt Võ An Hầu lập tức cứng lại.
Khóe môi Cố Thanh Gia khẽ cong lên.
Nàng bất giác nhớ tới lúc mình đọc cuốn tiểu thuyết này ở kiếp trước.
Phân đoạn Cố Cảnh Uyên vì báo thù cho mẫu thân mà tự tay giết cha chính là một trong những đoạn sảng khoái nhất truyện, câu người đọc đến mức chỉ muốn lật hết trang này sang trang khác. Khi đó, chính nàng cũng bị cuốn vào đến mức thức trắng cả đêm.
Bây giờ được tận mắt chứng kiến hai người đứng trước mặt nhau, cảm giác quả thực vô cùng mới lạ.
Nhưng vừa nhớ tới danh sách những kẻ Cố Cảnh Uyên muốn báo thù còn có cả mình, nụ cười nơi khóe môi nàng lập tức biến mất.
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên lướt qua gương mặt nàng.
Hắn ta khẽ bật cười.
“Ta quả thực định ở lại thêm vài ngày.”
Giọng nói chậm rãi, lạnh lẽo đến khó dò.
“Chúng ta còn rất nhiều thời gian để hàn huyên.”
Nói xong, Cố Cảnh Uyên phất tay áo, xoay người rời khỏi cổng viện.
Ánh mắt Cố Thanh Gia dừng trên bóng lưng hắn ta trong chốc lát rồi mới thu về.
Chẳng hiểu vì sao, nàng luôn cảm thấy ác ý Cố Cảnh Uyên dành cho mình thậm chí còn sâu nặng hơn cả sự căm hận hắn ta dành cho Võ An Hầu.
Rốt cuộc nàng đã làm chuyện gì thiên nộ nhân oán đến vậy?
Sao chính nàng lại chẳng hề hay biết?
Đợi Cố Cảnh Uyên đi khuất, Võ An Hầu mới trầm ngâm lên tiếng:
“Hiện giờ quyền thế của hắn rất lớn. Nếu quan hệ giữa hai đứa có thể vãn hồi, sau này ngươi bước vào triều cũng sẽ có thêm một chỗ dựa.”
“Phụ thân đừng nhắc lại chuyện này nữa.”
Cố Thanh Gia lạnh nhạt đáp:
“Hắn ta và Hầu phủ đã sớm rơi vào thế không chết không thôi, từ lâu chẳng còn đường nào để vãn hồi.”
Võ An Hầu thở dài.
“Đúng vậy, hắn hận ta. Hắn cho rằng chính sự lạnh nhạt của ta đã hại chết di nương hắn.”
Ông quay sang nhìn Cố Thanh Gia.
“Ngươi cũng hận ta, phải không? Mẫu thân ngươi mất sớm, ta lại thường xuyên ở ngoại viện. Những năm tháng sống dưới tay kế mẫu, ngươi đã phải chịu không ít khổ sở. Năm chín tuổi, ngươi còn từng mắc một trận bệnh thập tử nhất sinh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)