Vải buộc ngực trên người nàng vốn đã được quấn rất chặt. Cho dù chỉ mặc một lớp áo trong mỏng, người ngoài cũng khó nhìn ra sơ hở. Tuy vậy, để đề phòng bất trắc, nàng vẫn cẩn thận kéo kín rèm xe.
Cố Thanh Gia tháo đai lưng ném sang một bên, cởi áo ngoài đã ướt rồi lấy chiếc áo màu nguyệt bạch rộng rãi của Bùi Huyền Diễn khoác lên lớp áo trong vẫn còn hơi ẩm.
Khi Bùi Huyền Diễn trở lại, Cố Thanh Gia đang rũ mắt thắt đai lưng.
Ống tay áo quá dài che gần hết bàn tay, chỉ để lộ một đoạn ngón tay trắng như ngọc. Y phục của hắn vốn rộng hơn nàng rất nhiều, càng khiến vòng eo vốn đã thanh mảnh trông thêm nhỏ hẹp.
Bùi Huyền Diễn vừa nhìn thấy liền lập tức dời mắt.
Người trước mặt tuy vóc dáng không thấp, thân hình lại mảnh khảnh hơn hắn rất nhiều, từ bờ vai đến vòng eo đều hẹp. Bộ y phục của hắn khoác trên người đệ tử này quả thực quá rộng.
Xe ngựa lại chậm rãi lăn bánh.
Cố Thanh Gia cúi đầu chỉnh lại vạt áo, để lộ một đoạn gáy trắng nõn với đường nét thanh tú.
“Đệ tử sẽ sớm giặt sạch y phục rồi mang trả sư phụ.”
Bùi Huyền Diễn khẽ gật đầu, nâng chén trà trên bàn lên, cúi mắt nhấp một ngụm.
Trong xe nhất thời rơi vào yên tĩnh.
Một lát sau, Cố Thanh Gia mới lên tiếng hỏi:
“Sư phụ, thể chữ Liễu có gì đặc biệt sao?”
“Không có gì đặc biệt.”
Dừng một chút, hắn lại nói:
“Khoa cử viết văn thường phải động bút hàng nghìn chữ. Cổ tay của ngươi...”
Cố Thanh Gia xoa nhẹ cổ tay phải, khóe môi khẽ cong.
“Đa tạ sư phụ quan tâm. Vết thương trên cổ tay đệ tử đã gần khỏi hẳn. Huống hồ, đệ tử dùng tay trái cũng có thể viết chữ.”
Vừa nói, nàng vừa đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên vạt áo.
Ánh mắt Bùi Huyền Diễn vô thức dừng lại trên người nàng.
Ngay lúc ấy, giọng nói quỷ dị kia lại một lần nữa vang lên bên tai.
[Trên xương quai xanh của Cố Thanh Gia có một nốt ruồi son nhỏ. Khi động tình, vị trí ấy càng thêm mê hoặc. Ngươi đặc biệt yêu thích nơi này, không ngừng vuốt ve, cắn mút, khiến nàng run rẩy rơi lệ.]
Ánh mắt Bùi Huyền Diễn lập tức cứng lại.
Bộ y phục quá rộng khoác lỏng trên người thiếu niên, những nơi ngày thường được che kín nay thấp thoáng lộ ra đôi chút. Làn da trắng đến chói mắt.
Ngay gần xương quai xanh quả nhiên thấp thoáng một nốt ruồi son.
Giữa làn da trắng như ngọc, sắc đỏ ấy nổi bật đến mức gần như chói mắt, tựa một cánh hoa đồ mi bị nghiền nát, vô tình lưu lại dấu vết trên da thịt.
Giọng nói vừa dứt, những lời kia gần như lập tức hóa thành một cảnh tượng cụ thể trong đầu hắn.
Nhưng thiếu niên trước mặt vẫn hoàn toàn không hay biết, ánh mắt trong trẻo, thần sắc bình thản.
Nốt ruồi son kia dường như bỗng trở nên bỏng rát.
Bùi Huyền Diễn như bị thiêu phải, lập tức dời mắt đi, rũ mi, giấu cả hai tay vào trong ống tay áo rộng.
Thấy hắn im lặng quá lâu, ngồi bất động như một pho tượng bạch ngọc, Cố Thanh Gia nhẹ giọng gọi:
“Sư phụ?”
Vị sư phụ này quả nhiên giống hệt miêu tả trong sách.
Ít lời, thanh lãnh, xa cách đến mức gần như không vướng chút khói lửa nhân gian. Ngay cả hơi thở cũng phảng phất lạnh lẽo, tựa một vầng trăng cô độc treo cao nơi chân trời.
Bùi Huyền Diễn vẫn rũ mắt. Khi lên tiếng, giọng nói vốn mát lạnh như suối dường như pha thêm vài phần khàn khàn.
“Ngươi nên xuống xe rồi.”
Cố Thanh Gia vén rèm nhìn ra ngoài.
Đại môn Hầu phủ quả nhiên đã ở ngay trước mắt.
Tiếng bánh xe chậm dần, cỗ xe từ từ dừng lại ở đầu ngõ.
“Sư phụ, đệ tử cáo từ.”
Cố Thanh Gia khép lại vạt áo, hành lễ từ biệt Bùi Huyền Diễn rồi vén rèm bước xuống xe.
Nàng quay đầu nhìn lại.
Rèm xe đã buông xuống, che khuất bóng người bên trong. Bùi Huyền Diễn ẩn sau lớp màn ấy, tựa vầng trăng sáng bị mây che khuất. Gió nhẹ lướt qua, mây trôi hững hờ, chỉ có vầng trăng vẫn lặng im không một tiếng động.
**
Tác giả có lời muốn nói:
Nữ chính: Tình nghĩa sư đồ giữa chúng ta có một khởi đầu vô cùng tốt đẹp.
Xuân Xuân ta: Thật sao? Hắc hắc. Theo ta được biết, khởi đầu này cực kỳ bùng nổ.
**
Đêm hôm ấy, tin Cố Thanh Gia được Thủ phụ thu làm đệ tử đã truyền về Hầu phủ.
Võ An Hầu kích động đến mức mất cả vẻ điềm tĩnh thường ngày, lập tức sai người gọi nàng đến Đông khóa viện, còn muốn mở từ đường ngay trong đêm để cáo với tổ tiên.
Cố Thanh Gia lạnh nhạt đứng nhìn, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Huân quý khai quốc năm xưa hiển hách đến nhường nào, vậy mà truyền tới đời này đã suy tàn đến mức ấy.
Có điều, cũng chính vì Hầu phủ ngày một sa sút, nàng mới có cơ hội nữ cải nam trang, bước lên con đường khoa cử.
Nghĩ kỹ lại, từ khi xuyên đến đây cho tới nay, cơ hội nàng gặp được dường như vẫn nhiều hơn trắc trở.
Chỉ tiếc, vừa nghĩ tới trắc trở thì trắc trở đã tìm tới tận cửa.
Một nha hoàn dung mạo đoan chính bước nhanh đến ngoài từ đường. Sắc mặt nàng ta có phần hoảng hốt, sau khi xin phép mới dám bước vào, hành lễ với Võ An Hầu và Cố Thanh Gia rồi bẩm báo:
“Khởi bẩm Hầu gia, Thế tử, Đại lang quân đã hồi phủ.”
Cố Thanh Gia khẽ chau mày.
Kể từ khi mẫu thân Cố Cảnh Uyên qua đời vì bệnh, hắn ta gần như đã đoạn tuyệt với Hầu phủ, dấn thân vào nơi âm u hiểm ác như Cẩm Y Vệ, rất lâu rồi không đặt chân trở lại.
Hôm nay đột nhiên hồi phủ, rốt cuộc hắn ta muốn làm gì?
Không để ý đến Võ An Hầu vẫn đang quỳ trước bài vị tổ tiên, Cố Thanh Gia xoay người bước nhanh ra dưới mái hiên.
Vừa ngẩng mắt, nàng đã trông thấy Cố Cảnh Uyên khoanh tay đi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)