“Đều là chuyện cũ nhiều năm trước, hà tất phải nhắc lại.”
Giọng Cố Thanh Gia càng thêm lạnh nhạt.
“Bây giờ kế mẫu ngươi đã bị nhốt trong Phật đường, không được bước ra ngoài nửa bước. Những gì có thể bù đắp, ta cũng đã làm cả rồi.”
Võ An Hầu hạ giọng:
“Ngươi vẫn không chịu tha thứ cho vi phụ sao?”
Cố Thanh Gia không trực tiếp trả lời, chỉ khẽ cười nhạt.
“Phụ thân nghĩ nhiều rồi.”
Nguyên chủ vốn đã chết trong trận bệnh nặng năm ấy.
Chết vì sự thờ ơ của Võ An Hầu, cũng chết vì sự dung túng của ông đối với kế thê.
Nàng đã thay thế thân phận này, nhận lấy nhân quả của nguyên chủ, đương nhiên không thể thay người đã chết tha thứ cho kẻ đầu sỏ gây nên bi kịch.
Chỉ là hiện giờ cánh chim chưa đủ cứng, thế lực trong tay cũng chưa đủ mạnh, nàng chỉ có thể tạm thời hư tình giả ý.
Đợi đến tương lai...
Chuyện giết cha, Cố Cảnh Uyên làm được, chẳng lẽ nàng lại không làm được?
Cố Thanh Gia vòng qua Võ An Hầu, bước vào từ đường.
Nàng lấy ba nén hương từ trong hộp, mượn lửa trên nến châm lên. Những ngón tay hơi cong, nâng hương trước trán, nàng cung kính hành lễ trước bài vị của mẫu thân.
Ánh mắt lướt qua bài vị liệt tổ liệt tông, trong lòng nàng khẽ thở dài.
Võ An Hầu có sai đến đâu thì có một câu ông nói không sai.
Nàng quả thực từng hy vọng có thể cùng Cố Cảnh Uyên đồng tâm hiệp lực, nâng đỡ lẫn nhau trên chốn quan trường.
Có lẽ trên đời này, nàng là người hiểu rõ quá khứ của Cố Cảnh Uyên hơn bất kỳ ai.
Thiếu niên năm ấy tuổi còn nhỏ, trong lòng chỉ có một nguyện vọng giản dị.
Lập công danh, gây dựng sự nghiệp, xin phong cáo mệnh cho mẫu thân.
Để bà có thể đường đường chính chính bước vào từ đường, nhận hương hỏa của con cháu đời sau.
Cái chết của mẫu thân chính là căn nguyên khiến Cố Cảnh Uyên hoàn toàn thay đổi.
Đã biết trước cốt truyện, Cố Thanh Gia đương nhiên từng nghĩ đến việc cứu bà một mạng.
Nếu tiếp tục bị giam cầm trong Hầu phủ, mẫu thân Cố Cảnh Uyên sớm muộn cũng sẽ uất ức thành bệnh mà chết. Vì thế, nàng từng muốn đưa bà rời đi, sắp xếp một con đường sống an ổn, giống như những gì nàng đã làm cho Cố Phỉ.
Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính.
Cuối cùng bà vẫn không qua khỏi bệnh tật.
Từ đó, Cố Cảnh Uyên cũng từng bước trở thành vị Chỉ huy sứ âm u, tàn nhẫn giống hệt những gì trong sách từng miêu tả.
...
Sáng hôm sau, tại Diễn Võ trường.
Cố Thanh Gia mặc một bộ nhung phục bó gọn màu đỏ tía, vạt áo bắt chéo trước ngực, bên hông thắt đai ngọc, chân mang đôi giày lụa đế mỏng màu đen.
Cây cung sừng trâu cong như trăng khuyết nằm gọn trong tay nàng. Cảm giác mát lạnh từ thân cung truyền qua đầu ngón tay, những đường hoa văn tinh xảo chạy dọc theo bề mặt.
Vết thương trên cổ tay đã gần khỏi hẳn, thỉnh thoảng bắn vài mũi tên cũng không còn trở ngại lớn.
Nếu lâu ngày không luyện, cung thuật khó tránh khỏi mai một.
Cố Thanh Gia đặt tên lên dây, đầu ngón tay siết chặt.
Lực từ cổ tay truyền xuống, dây cung dần căng ra, thân cung uốn thành một đường cong tròn đầy.
“Vút!”
Mũi tên xé gió lao đi, ghim thẳng vào hồng tâm. Đuôi tên cắm trên bia vẫn còn rung khẽ.
“Tiễn pháp rất khá.”
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Cố Thanh Gia hạ cung, nhíu mày xoay người.
Nói Cố Cảnh Uyên âm hồn bất tán quả thực chẳng oan chút nào. Người này đi đường không phát ra lấy một tiếng, chẳng biết đã tới từ lúc nào.
Nàng lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi tới đây làm gì? Ta không rảnh ôn chuyện với ngươi.”
Cố Cảnh Uyên mặc một bộ võ phục màu huyền đen bó gọn cổ tay.
Nghe vậy, hắn ta liếc cây cung trong tay nàng rồi mới ngước mắt, khóe môi hơi cong lên.
“Đương nhiên là tới luyện tên.”
“Vậy ngươi cứ luyện đi.”
Cố Thanh Gia xách cung, dứt khoát quay người rời khỏi.
Nàng thật sự không muốn ở chung một chỗ với Cố Cảnh Uyên.
Có lẽ vì hắn ta đã chìm quá lâu trong máu tanh và giết chóc, quanh người lúc nào cũng phảng phất một thứ khí tức lạnh lẽo khiến người ta bất giác đề phòng.
Huống hồ hắn ta còn hận nàng thấu xương.
Để một con rắn độc luôn rình rập quanh mình như vậy, bảo nàng làm sao có thể tự nhiên cho nổi?
Cố Thanh Gia vừa đi được vài bước, giọng nam nhân phía sau đã thong thả vọng tới:
“Ngươi quên túi tên rồi.”
Nàng hơi nghiêng người, thấp giọng đáp:
“Không sao, cứ để ở đó.”
Nói xong, Cố Thanh Gia lập tức rảo bước nhanh hơn.
Nơi này quả thực không nên ở lâu.
Nhìn bóng lưng nàng vội vã rời đi, tránh mình chẳng khác nào tránh tà, Cố Cảnh Uyên bỗng bật ra một tiếng cười trầm thấp.
Vẫn luôn là như vậy.
Trong mắt Cố Thanh Gia, dường như từ trước đến nay chưa từng có chỗ cho hắn ta.
Đối với vị Cố thế tử từ nhỏ đã được nâng niu như vàng như ngọc này, mẫu thân hắn xuất thân thấp hèn, còn hắn chỉ là một thứ tử không được coi trọng. Hai mẹ con họ dường như căn bản không xứng xuất hiện trước mắt nàng, chỉ tổ làm bẩn tầm nhìn của nàng mà thôi.
Cho dù hiện giờ hắn ta đã không còn là đứa con thứ thấp kém, mặc người sỉ nhục và khinh miệt trong Hầu phủ năm xưa, thái độ của Cố Thanh Gia đối với hắn vẫn chẳng thay đổi.
Nàng vẫn không thèm để hắn vào mắt.
Đúng lúc ấy, giọng nói quen thuộc kia lại một lần nữa vang lên bên tai.
[Các khớp ngón tay Cố Thanh Gia bấu chặt ga giường đến trắng bệch. Trước sự giày vò dường như không có điểm dừng, nàng cuối cùng cũng không chịu nổi, nước mắt lã chã rơi xuống.
Ngươi vừa ra sức làm nhục nàng, vừa bóp lấy cằm ép nàng ngẩng đầu. Cố Thanh Gia rưng rưng nước mắt, tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào ngươi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



