Giang Ngư ngẩn ra.
Nàng không lập tức phủ nhận lời hạc trắng nói, nàng đang tự hỏi bởi vì từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.
Nàng tùy tâm sở dục ở Linh Thảo Viên sống cuộc sống mình thích nhất, cho dù là tông môn, đám người Tuế Văn Trưởng lão, hay là Cơ sư huynh, bọn họ đều rất nhân nhượng nàng, không nói bất kỳ chuyện gì làm nàng khó xử.
Nàng cũng vui vẻ không cần lo nghĩ gì, duy trì tất cả hiện trạng ở trong sự thoải mái của mình.
Hạc trắng nói đã đánh thức nàng.
Giang Ngư không định trốn tránh, chỉ là trước giờ chưa ai nói đến, nàng cũng không suy nghĩ.
Đan Lân là bé hạc trắng rất biết nắm lấy trọng điểm: “Cho nên, Tiểu Ngư rất để ý ta và chủ nhân đúng không?”
Giang Ngư: “Cái gì?”
Đan Lân nói với vẻ chắc chắn: “Nếu ngươi không để ý chúng ta, không muốn tình cảm của chúng ta bị chịu ảnh hưởng, thì sao phải sợ những thứ này chứ?”
Giang Ngư thừa nhận cực kỳ thản nhiên: “Ngươi nói không sai.”
“Ngươi và Cơ sư huynh đều là bạn bè mà ta rất để ý. Ta rất quý trọng tình cảm giữa chúng ta. Bởi vì quý trọng, cho nên sợ hãi.”
Nàng tự nhiên hào phóng, hạc trắng mới vừa rồi còn phân tích chính xác tâm lý của Giang Ngư ngược lại không được tự nhiên.
Cô bé rầm rì: “Sao ngươi không rụt rè một chút chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)