Trong lòng hai tỷ đệ Vu Dược ở bên cạnh Giang Ngư cực kỳ tò mò với thân phận của Đan Lân.
Bọn họ mơ hồ biết được Đan Lân không phải Nhân tộc, có lẽ là một con linh thú. Nhưng xem dáng vẻ cô bé ở Bạch Ngọc tiên cung như dạo trong nhà mình, linh thú có thân phận gì, mới có thể quen thuộc như vậy với Bạch Ngọc tiên cung đây?
Thật ra Chử Linh Hương cũng tò mò, nhưng nàng ấy biết nhiều hơn người khác một ít, biết bản thể của Đan Lân là một con hạc trắng, do vị Cơ sư huynh ở Linh Thảo Viên nuôi.
Đan Lân không dẫn bọn họ đi theo hướng nhiều người mà đưa mấy người ngoặt mấy vòng, đến một chỗ cửa lớn rộng mở.
“Chỉ cần chỗ cửa mở, đều được phép đi vào.” Đan Lân nói cho bọn họ.
Mấy người theo cô bé bước vào trong đó, thấy một cầu thang bạch ngọc dài đến mấy thước, hai bên sườn trồng đầy kỳ hoa dị thảo, cuối cầu thang là một cửa thùy hoa khác.
Một chân bước vào bên trong cánh cửa, trước mắt rộng mở thông suốt.
Giang Ngư như chớp mắt về đến thành Tín Nguyên.
Đường lớn bạch ngọc dưới chân biến thành đường đá xanh rộng mở, mặt đường sạch sẽ rộng rãi, trái phải là thương hộ và người bán rong sắp hàng chỉnh tề.
Trái phải người đến người đi, bên tai là không khí nhân gian chân thật như thế. Cách đó không xa có người ở đầu đường bán nghệ, rất nhiều quần chúng vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài, thỉnh thoảng truyền đến tiếng trầm trồ khen ngợi.
Điều này thật sự ngoài dự kiến của mọi người, Giang Ngư sửng sốt một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
Những người khác cũng không tốt hơn bao nhiêu, đều ngơ ngác nhìn.
“Ui da!” Chử Linh Hương nhanh tay lẹ mắt, đỡ lấy bé trai sắp té ngã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)