Cơ Trường Linh nói: “Nếu ngươi nhớ muội ấy thì đi tìm muội ấy. Ta không đi.”
Hạc trắng nghi hoặc nhìn chàng mấy cái, nói: “Được rồi. Ta tự đi.”
Một cái Bạch Ngọc tiên cung to như vậy, muốn tìm một người cũng không dễ dàng. Nhưng mà hạc trắng có biện pháp tìm người của cô bé, không bao lâu, cô bé đã biết Giang Ngư đang ở nơi nào.
Lúc này, cửa viện của Giang Ngư và Chử Linh Hương cũng bị người ta gõ vang.
Hai người liếc nhau, Chử Linh Hương đứng dậy mở cửa viện ra, thấy ngoài cửa đứng hai người một nam một nữ, trên người mặc trang phục có thêu phù hiệu Linh Thú Phong.
“Chúng ta là đệ tử ở viện số 102 cách vách, tại hạ Vu Dược Linh Thú Phong, đây là đệ đệ ta Vu Phiến.”
Nàng ấy biết bản lĩnh chân thật của Giang Ngư, nhưng người ngoài cũng không biết.
Giang Ngư là dựa vào thân phận “Ngư Trưởng lão” lấy Bạch Ngọc Lệnh, cái này không thể nói. Nếu giới thiệu nàng là Giang Ngư Linh Thảo Viên, người khác tất nhiên sẽ hoài nghi lệnh bài bạch ngọc của nàng từ đâu ra.
Sắc mặt Giang Ngư tự nhiên: “Ta là Ngư Giang Dược Phong.”
Nàng là “Ngư Trưởng lão” của Dược Phong, tự xưng đệ tử Dược Phong hoàn toàn không có vấn đề gì cả.
Huynh muội Vu gia nhất định không thể nghĩ được, có người sẽ lấy một thân phận khác cho mình ở trên Bạch Ngọc tiên cung, nên tin tưởng không chút phòng bị nào.
Tuy Vu Dược hơi kinh ngạc vì hai người các nàng không phải là đệ tử cùng phong, nhưng loại tình huống này cũng không hiếm thấy, nên không dò hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)