Ngân Thụ Trưởng lão cứng họng một lát: “Ngươi đó...”
Bà đã biết thanh danh của Giang Ngư từ rất sớm qua miệng nhóm linh thú và trong miệng các Trưởng lão khác của Thái Thanh Tông. Bà có chút tò mò với cô bé nhân loại trẻ tuổi này.
Nhưng theo lời bà đã nói thì bà là một thân cây lớn tuổi nên thích yên tĩnh, một mình phơi nắng và ánh trăng, nghe những cây khác trên núi lặng lẽ nói chuyện, không muốn quan tâm quá nhiều chuyện.
Mãi cho đến lần này Tiểu Hàn Lộ mời bà, bà mới lần đầu tới Linh Thảo Viên.
Tuy rằng biết nàng không giống với những đệ tử khác ở tông môn, nhưng nói chuyện như vậy, cho dù là bà thì cũng không nghĩ tới.
Ngân Thụ Trưởng lão tò mò hỏi: “Vậy ngươi muốn nhìn xem thần hồn của mình trông như thế nào không?”
Trong nháy mắt Giang Ngư động lòng, rồi sau đó từ chối: “Không được! Không được! Ta có thể tự đoán được đại khái.”
Theo Ngân Thụ Trưởng lão nói, thần hồn của nàng giống y như đúc nguyên thân hả?
Trong đầu Giang Ngư bắt đầu hiện lên một loạt cốt truyên phim truyền hình tiên hiệp đã từng xem, tư duy cũng bay xa: Chẳng lẽ, thật ra ta và nguyên thân là một người?
Nhưng mà không đúng.
Nàng nhớ rõ ràng cuộc sống từ nhỏ đến lớn của mình khi làm Giang Ngư, nàng từng có một cuộc đời hoàn chỉnh. Tuy rằng ‘rụng’ quá sớm.
Nàng không cảm thấy đó là giả, mà nguyên thân, có quá khứ, có người nhà, có bạn chí giao như Chử Linh Hương. Nàng cũng không cảm thấy cuộc sống như vậy là giả.
Ngân Thụ Trưởng lão nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Ngươi có biết những lời này, ta vốn đang muốn hỏi ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)