Giang Ngư không chờ được đáp lại.
Nàng ngẫm nghĩ, bắt đầu dùng linh lực liên hệ với cỏ cây ở phụ cận, nhờ bọn nó hỗ trợ tìm hành tung của Tiểu Hắc.
Nhóm thực vật đáp lại đều là không thấy được. Qua một lúc lâu, cách tiểu lâu vài dặm có một cây tuyết tùng nói cho Giang Ngư: Đêm qua nó thấy được một con mèo đen, đi về phía cửa Linh Thảo Viên.
Giang Ngư hỏi nó: “Xác định là mèo đen? Nó trông như thế nào?”
Tuyết tùng trả lời: “Đen tuyền căn bản không thấy rõ, chỉ có thể đại khái phân biệt ra là một con mèo.”
Nó còn cảm khái với Giang Ngư: “Ta ở Linh Thảo Viên sống hơn trăm năm, trước nay còn chưa từng thấy con mèo nào đen đến như vậy.”
Giang Ngư: “...”
Tuy rằng trong lòng sốt ruột, nhưng nghe được lời này, nàng vẫn hơi muốn cười không đúng lúc.
Rời khỏi Linh Thảo Viên? Tiểu Hắc rời khỏi Linh Thảo Viên làm gì?
Nàng còn hơi nghi ngờ lời tuyết tùng nói. Nhưng, khi thần thức ở phạm vi trăm dặm đều không nhận thấy được hơi thở của Tiểu Hắc, trong lòng Giang Ngư đã tin lời tuyết tùng nói.
Nhưng mà, nàng khó hiểu: “Tiểu Hắc rời khỏi Linh Thảo Viên làm gì chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)