Giang Ngư nghĩ có lẽ chỉ ở thế giới Tu Tiên mới có thể nhìn thấy tổ hợp như này nhỉ.
Hàn Lộ đã hoan hô chạy tới, rất nhanh dẫn các bạn lại đây.
Ba con linh thú nhìn phòng ở của Hàn Lộ, quả nhiên kinh ngạc cảm thán hâm mộ không thôi.
Hàn Lộ vui vẻ nói: “Là Ngư Ngư nghĩ ra đó, sau đó Đan Lân, Tiểu Tử, còn có Tiểu Hắc và Cơ tiền bối ở cách vách, cùng nhau hỗ trợ xây thành.”
Nàng bắt đầu lải nhải giới thiệu những người này phân biệt là ai, lại giới thiệu đám người Giang Ngư với các bạn.
Bạn của Hàn Lộ không cởi mở như nó, hai con Văn Thú khác khá ngượng ngùng, sói đen cũng rất kiệm lời. Sau khi bọn họ chào hỏi Giang Ngư, phần lớn thời gian, là Hàn Lộ lẩm nhẩm lầm bầm nói chuyện.
Giang Ngư săn sóc trở lại tiểu lâu, không đi quấy rầy Hàn Lộ và các bạn nó gặp nhau.
Chờ đến khi Giang Ngư mang theo nhóm linh thú rời đi, Tiểu Văn Thú mới nhỏ giọng nói: “Nàng có vẻ rất tốt.”
Linh thú nhìn con người, chưa bao giờ nhìn vẻ ngoài, dù sao thì ngoại hình nhân loại ở trong mắt bọn họ, phân chia xấu đẹp cũng quá lớn. Bọn họ càng dựa vào hơi thở phân biệt người khác nhau hơn.
Cho nên, Giang Ngư giao tiếp với linh thảo hàng năm, linh lực tu sĩ thuần tịnh lại tràn ngập sức sống, luôn được nhóm linh thú yêu thích nhiều hơn.
“Đó là đương nhiên.” Hàn Lộ cực kỳ tán đồng lời nó nói: “Ngư Ngư là nhân loại mà ta thích nhất.”
Nàng bày linh thảo, thịt nướng và trà quả ở trên cỏ, chia sẻ với các bạn.
“Linh thảo này ăn ngon thật nha.” Tiểu Văn Thú ngạc nhiên mở to hai mắt: “Trước nay ta không nghĩ tới, linh thảo có thể ăn ngon như vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)