“Ta nhất định là Văn Thú hạnh phúc nhất trên thế giới.” Hàn Lộ nói với các bạn của mình.
Hiện tại nó đang ngồi trên bãi cỏ ở Linh Thú Phong, bên cạnh có hai con thỏ ngồi xổm giống nó, lập loè ánh trăng màu bạc, một con lớn một chút, con còn lại nhỏ hơn chúng nó một vòng, vừa nhìn đã biết là một con Văn Thú con.
Trừ hai con Văn Thú, còn có một con sói lớn màu đen, ba bọn họ là ba bạn tốt nhất trong số bạn bè của Hàn Lộ ở Linh Thú Phong.
Nó nói được thì làm được, buổi tối sau ngày xây nhà xong nó đi đến Linh Thú Phong, chia sẻ việc mình có nhà mới với mọi người, cũng mời bọn họ đến Linh Thảo Viên làm khách.
Tiểu Văn Thú dựa vào trưởng bối nhà mình, nghe Hàn Lộ kể về nhà nấm của mình, trong đôi mắt màu hồng phấn tràn đầy tò mò: “Sao nấm có thể để cho người ở chứ? Vì sao lại có người xây nhà thành hình nấm nhỉ?”
Hàn Lộ kiêu ngạo nói: “Bởi vì đây là Ngư Ngư nghĩ ra đó. Ngư Ngư khác với những người khác. Nàng luôn cực kỳ thông minh cực kỳ thú vị.”
Ba con thú đều cảm thấy hứng thú với căn nhà trong miệng Hàn Lộ, cũng cảm thấy rất hứng thú với “Ngư Ngư” trong miệng nó.
“Được rồi, chúng ta chuẩn bị đến nhà ngươi làm khách.” Sói đen đảo cái đuôi trên mặt cỏ: “Buổi tối ngày kia thì sao? Cho chúng ta một chút thời gian, chuẩn bị quà bái phỏng.”
Hàn Lộ cười tủm tỉm nói: “Được đó, được đó! Ta cũng sẽ chuẩn bị tốt đồ chiêu đãi các ngươi. Ta đã học được không ít món ăn ngon từ Ngư Ngư!”
Tạm biệt ba người bạn, nó lại đến một chỗ khe núi đằng sau Linh Thú Phong.
Nơi này có một gốc cây đại thụ cổ xưa, mỗi một con linh thú sống ở Linh Thú Phong, đều đã từng được Ngân Thụ Trưởng lão chăm sóc, không ai biết Ngân Thụ Trưởng lão đã sống bao nhiêu năm.
Thật nhiều linh thú già nói lúc Linh Thú Phong còn chưa được gọi là Linh Thú Phong, Ngân Thụ Trưởng lão đã ở nơi này.
Hàn Lộ hái một bó hoa, nhảy nhót đi đến trước mặt đại thụ, dựa vào thân cây ngồi xuống: “Ngân Thụ Trưởng lão! Ngân Thụ Trưởng lão! Ta đến thăm người nè!”
Lá cây không gió rào rạt run rẩy, nữ nhân mặc trường bào màu trắng từ bên trong thân cây đi ra. Trên đầu bà đeo một cái phát quan bện từ lá cây, tóc đen dài chấm đất, đi chân trần đạp lên trên cỏ, như thần núi trong các câu truyện thần thoại.
Khuôn mặt nữ nhân ôn hòa từ bi, nhìn thỏ lớn, cười khẽ: “Hóa ra là Tiểu Hàn Lộ nha.”
Thật ra Hàn Lộ đã không nhỏ, nhưng ở trước mặt Ngân Thụ Trưởng lão, tất cả sinh linh ở Linh Thú Phong đều được coi như đứa nhóc.
Hàn Lộ cầm bó hoa tỉ mỉ lựa chọn trong tay đưa cho bà, vội không chờ nổi nói: “Trưởng lão! Trưởng lão! Bây giờ ta đến Linh Thảo Viên ở rồi. Ta có người nhà mới, còn có nhà mới. Tối ngày kia, ta muốn mời người đến nhà mới của ta làm khách.”
Ngân Thụ Trưởng lão nghe vậy, nghiêm túc trả lời: “Được. Ta sẽ bảo Linh Chi gọi ta vào tối ngày kia. Ngươi biết đó tuổi lớn thích ngủ, nếu không gọi ta thì có lẽ ta sẽ không cẩn thận mà ngủ qua ngày mất.”
Linh Chi là gốc cỏ linh chi lớn lên ở khe núi, sau đó hóa hình, vẫn luôn đi theo bên cạnh Ngân Thụ Trưởng lão.
Ngân Thụ Trưởng lão ngồi trên tảng đá, nhìn Hàn Lộ cười: “Xem ra, Tiểu Hàn Lộ ở Linh Thảo Viên thật sự vui vẻ.”
Hàn Lộ nghiêm túc gật đầu: “Rất vui vẻ! Ngư Ngư cực kỳ cực kỳ tốt.”
Lúc trở lại Linh Thảo Viên đã là khuya, trong viện đèn sáng, nhà nấm của nó cũng tỏa sáng, bên trong tiểu lâu lại tối tăm yên lặng.
Ngư Ngư đã ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)