Ngay sau đó, nàng đã bị người nhào vào lòng.
Tiểu cô nương Đan Lân ôm lấy eo nàng, vùi đầu vào trong ngực nàng, còn cọ cọ.
Đây là một động tác làm nũng thường thấy.
Trong lòng Giang Ngư thật lạ lẫm: Tính cách Đan Lân không quá dính người. Lúc ở bản thể còn tốt, thường xuyên sẽ dựa gần Giang Ngư cọ cọ. Lúc biến thành hình người, hơn nửa đều là tiểu cô nương rụt rè kiêu ngạo.
Nàng dùng tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hạc trắng, dỗ cô bé: “Sao thế? Sao thế? Gặp phải chuyện không vui à?”
Cái đầu nhỏ trong ngực nàng khẽ giật lại lắc đầu: “Không có, ta rất vui vẻ.”
“Tiểu Ngư thật tốt, ta thích Tiểu Ngư nhất!”
Giang Ngư bật cười, một bàn tay ôm cô bé, một tay khác sờ mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu tiểu cô nương. Nàng rất nghiêm túc đáp lại thổ lộ của cô bé: “Ta cũng rất thích Đan Lân.”
Không khí hài hòa, bên cạnh bỗng nhiên truyền ra một tiếng mèo kêu sâu kín.
Tiểu Hắc cực kỳ cạn lời nhìn Giang Ngư. Nó nghe hiểu rốt cuộc vừa rồi hạc trắng hỏi cái gì.
Nhân loại quá ngốc. Nó nghĩ.
Nó vốn cảm thấy, nếu nó đi rồi, nhiều nhất nàng chỉ khổ sở mấy ngày rồi sẽ tốt lớn. Nhưng hiện tại xem dáng vẻ ngốc nghếch này của nàng, nó chợt không còn tự tin đó nữa.
Nó còn đang ở đó trầm tư, bỗng nhiên toàn bộ thân thể bay lên trời, bị một bàn tay ấm áp bế lên, bỏ vào trong ngực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
