Rất không thích hợp! Trên tán cây không người, một con mèo đen nhỏ không thấy rõ dáng vẻ đang ngồi xổm ở đó, sắc mặt nặng nề.
Con mèo nhỏ này dĩ nhiên là Tiểu Hắc vừa mới chạy ra.
Nó suy nghĩ chuyện vừa rồi.
Giang Ngư dùng đầu ngón tay chọc đầu nó, không thể nghi ngờ là một loại hành động mạo phạm.
Nhưng điểm nó rối rắm không phải thế, dù sao ở trong mắt nhân loại kia, mèo đen chỉ là một con mèo con bình thường mà nàng nuôi thôi.
Điều làm nó khiếp sợ chính là phản ứng của nó: Nó cắn cái tay kia một cái bởi vì khiếp sợ và phẫn nộ, lại theo bản năng mà không chịu dùng sức, không muốn làm nàng bị thương.
Mèo đen bực bội dùng móng vuốt cào vài cái trên đại thụ, để lại một chuỗi dấu vết, cái đuôi cũng nôn nóng đong đưa.
Nó nhớ tới rất nhiều chuyện: Ngay từ đầu, nó không có lựa chọn mới trốn trong thân thể con mèo mới chết đi này.
Phát hiện mình được tu sĩ cứu, hơn nữa tạm thời trở nên an toàn, sau đó nó nghĩ gì nhỉ?
Là nhanh chóng dưỡng thương tốt. Sau khi dưỡng thương xong thì lập tức nghĩ cách rời đi, mau chóng trở về.
Con người xảo quyệt. Nó nghĩ. Hừ, đây nhất định là viên đạn bọc đường của con người, ăn mòn lòng người nhanh nhất.
Mèo đen lẳng lặng ngồi xổm trên cây ngây người. Thời gian trôi qua từng phút từng giờ, ánh trăng từ phía đông chạy đến đỉnh đầu, lại dần dần xuống phía tây. Trên thân thể nó cũng đọng từng hạt sương sớm lạnh lẽo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)