Giang Ngư tuyệt đối không nghĩ tới có một ngày mình sẽ bị một con thỏ lớn làm cho cảm động.
Nàng không nhịn được giang hai tay ra, ôm thỏ lớn vào lòng, hoặc nói là bổ nhào vào trên người thỏ lớn thì càng thích hợp hơn.
Văn Thú có lẽ do hút ánh trăng, thân thể vừa ấm vừa mát, lông cực mềm mại, lúc bế lên cảm xúc giống với sofa đám mây của Giang Ngư.
Tiểu Hoa Linh màu tím bị động tác của nàng làm cho kinh sợ bay lên giữa không trung. Thấy chủ nhân và Hàn Lộ ôm nhau, cô bé nghiêng đầu nhìn một lát, cảm thấy rất hâm mộ, cũng cẩn thận nhích lại gần, nhẹ nhàng cọ cọ.
Tiểu Hoa Linh là tiểu tinh linh ăn mật hoa và sương sớm, ngẫu nhiên có thể ăn một chút linh quả. Cô bé tò mò cái cốc lớn bằng thân thể mình, uống một ngụm trà linh quả tiên thảo, đôi mắt lập tức sáng lấp lánh:
“Uống ngon hơn mật hoa!”
Tiểu Hắc ngồi xổm trên chỗ ngồi của mình, hừ lạnh một tiếng nói Tiểu Hoa Linh không có kiến thức, dùng móng vuốt của mình ôm các cốc uống ừng ực.
Đồ ăn chính của Hàn Lộ là ánh trăng, chỉ cần ban đêm ở bên ngoài là có thể bổ sung đủ năng lượng cho thân thể.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

