Đó là một người tí hon bỏ túi, đại khái chỉ cao đến đầu gối Giang Ngư, ngũ quan tinh xảo, tứ chi tinh xảo, mặc một cái váy nhỏ màu tím, tóc là màu trắng phấn gần sang tím, trên đầu nhú một đóa hoa màu tím mà Giang Ngư rất quen thuộc.
Nửa thân mình cô bé còn giấu trong bụi hoa, chỉ lộ ra cái mặt cỡ một bàn tay, bất an lại chờ mong nhìn Giang Ngư.
Cô bé quá nhỏ, Giang Ngư không kìm được thả nhẹ hơi thở, khẽ hỏi: “Ngươi là ai thế?”
Người tí hon chỉ chỉ một bụi hoa màu tím cách đó không xa.
Giang Ngư nhìn sang, nàng nhớ rõ bụi hoa này. Lúc nàng vừa đến Linh Thảo Viên, học làm linh vũ, bụi hoa này còn chỉ là một gốc cây nho nhỏ, hoa dại không thu hút.
Một ngày nàng rót mười mấy trận linh vũ cho nó, hoa dại trong một đêm lớn lên, trưởng thành tươi tốt thành một bụi lớn.
Sau đó Giang Ngư thấy hoa đẹp, mặc cho nó càng dài càng lớn, gần như chiếm một góc sân, lúc làm linh vũ cũng không quên nó.
Giang Ngư nhìn đóa hoa màu tím tinh xảo mọc trên đỉnh đầu người tí hon, trong đầu nhảy ra một phỏng đoán kỳ diệu: “Ngươi không phải là...”
Cơ Trường Linh theo nàng cùng nhau về, còn chưa đi, lúc này chàng mở miệng khẳng định suy đoán của nàng: “Là một con Tiểu Hoa Linh.”
Tiểu Hoa Linh thấy nàng như vậy, vui mừng từ bụi hoa ra, giẫm lên cành hoa bay đến bên cạnh nàng.
Thân là hoa linh được Giang Ngư điểm hóa, cô bé đầy sự ngưỡng mộ và thân cận với Giang Ngư theo bản năng. Nhưng tinh linh cỏ cây trời sinh nhát gan, trước khi chưa xác định thái độ của Giang Ngư, cô bé không dám làm ra bất kỳ hành động lớn mật nào.
Trên người Tiểu Hoa Linh mang theo mùi hoa, còn mang theo một chút hơi nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Khỏi cần mang não vào đọc giống nu9 là thấy truyện dễ thương ghê 😀
-593460.png&w=256&q=75)

