Tuy rằng Cơ Linh Tuyết kinh ngạc với giọng điệu quen thuộc khi Cơ Trường Linh nói đến Giang Ngư, nhưng nàng không phải người thích xen vào việc người khác, gật đầu nói vâng.
Cơ Trường Linh hỏi nàng: “Tìm ta có chuyện gì?”
Vẻ kích động trên mặt Cơ Linh Tuyết rút đi, khôi phục bình tĩnh, cúi đầu: “Không có việc gì.”
Từ lúc biết chuyện, nàng đã nghe sự tích về Cơ Trường Linh mà lớn lên, cũng coi chàng là mục tiêu.
Năm tám tuổi, nàng vào Thái Thanh Tiên Tông, bởi vì thân phận rốt cuộc nàng gặp được Chân Quân trong lời đồn. Chàng lạnh băng, khát máu như một thanh kiếm tẩm đầy máu tươi. Nàng là đứa trẻ tuổi nhỏ như vậy, cần người bên cạnh lấy linh lực bảo vệ, mới có thể không bị hơi thở máu tanh quanh người đối phương làm cho ngất xỉu.
Người đưa nàng đến bái phỏng có thái độ cực kỳ cung kính với Cơ Trường Linh, nói ra thân phận của nàng, cũng giới thiệu Tam Công chúa thiên phú kinh người, hỏi chàng có bằng lòng nhận một đệ tử không.
Tóm lại, tất cả lời đồn đều là tình trạng hiện giờ của đệ tử, từng là kinh tài tuyệt diễm nhất Thái Thanh Tiên Tông, không tốt lắm.
Sự thật cũng xác thật như thế, Cơ Linh Tuyết vào Thái Thanh mấy chục năm, chỉ được gặp Cơ Trường Linh một lần vào năm tám tuổi ấy.
Tuy trong tông môn thường xuyên nghe được lời đồn về chàng, lại không một ai chân chính gặp được chàng.
Đây cũng lý do vì sao hôm ấy nàng nhìn thấy Cơ Trường Linh lại kích động đến tâm thần không xong.
Hôm nay vừa thấy, lo lắng tan hết: Lấy tầm mắt hiện giờ của nàng tất nhiên sẽ hiểu, đối với một vị Hóa Thần Chân Quân mà nói, khí tức lộ ra ngoài không phải là chuyện tốt. Mà người trước mắt, một thân hơi thở hòa vào đất trời xung quanh, có thể thấy được khốn cảnh đã phá.
Cơ Trường Linh nhàn nhạt nói: “Ta tị thế tu hành, nếu không có việc gì thì đừng tới quấy rầy.”
Cơ Linh Tuyết cúi đầu thưa vâng.
*
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
