Giang Ngư nhắm mắt lại, chờ đến khi đồng tử biến thành màu đen, thân thể nàng không tự chủ mà mềm mại ngã về phía sau lại được một đôi tay vững vàng đỡ lấy.
Giang Ngư nhìn ống tay áo màu trắng thuần của người bên cạnh, cười nói: “Đa tạ sư huynh.”
Chử Linh Hương cùng vươn tay nhưng chậm một bước: “...”
Nàng ấy yên lặng thu tay lại, giả vờ như không có gì xảy ra.
Giang Ngư nói với Cơ Trường Linh: “Sư huynh, dựa theo những gì chúng ta đã bàn mà làm thôi.”
Ánh mắt hai người sáng ngời, mong đợi nhìn nàng.
Giang Ngư lắc đầu: “Nhưng đáng tiếc! Chúng ta tạm thời không có cách nào làm nó ra cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

