Lúc này, Trương lão gia kia vẫn duy trì dáng vẻ cười to, trong tay cầm cái đùi gà đầy dầu mỡ, rất bất lịch sự.
Cơ Trường Linh tra xét thần hồn thân thể ông ta lại phát hiện chút dị thường vi diệu.
Chàng đang định tiến thêm một bước thăm dò kỹ thì Trương lão gia bị định tại chỗ, tuyệt đối không có khả năng tỉnh lại, bỗng nhiên cả người run lên, khôi phục tự do. Ánh mắt ông ta cảnh giác nhìn bọn họ chằm chằm: “Các ngươi là người nào?”
Cơ Trường Linh chú ý đến, tuy rằng ông ta nói “các ngươi”, nhưng đôi mắt nhìn chằm chằm lại chỉ có một mình Giang Ngư sư muội.
Điều này nói rõ, ở trong mắt ông ta, Giang sư muội mang cho ông ta áp lực hơn tất cả mọi người cộng lại.
Giang Ngư cũng đã nhận ra điểm này.
Nàng nheo mắt lại, đi về phía trước một bước, chất vấn: “Chúng ta cũng muốn hỏi rốt cuộc ngươi là thứ gì, nấp ở trong thân thể Trương lão gia muốn làm gì?”
Ông ta hừ một tiếng: “Nếu ta nhớ không nhầm, tiên nhân các ngươi không thể tùy tiện quấy rầy cuộc sống của phàm nhân. Vậy hiện tại các ngươi đang làm gì? Xông vào trong phủ của ta, còn làm gì với bọn họ vậy?”
Ông ta chỉ vào người bất động bên cạnh mình, vỗ bàn một cái, cực có khí thế chủ nhà: “Ta nói cho các ngươi biết, nhanh để cho bọn họ khôi phục, sau đó rời khỏi phủ của ta!”
Nghiêm Phong chỉ vào ông ta: “Ngươi nói bậy, ngươi căn bản là không phải Trương lão gia! Ta đã hỏi thăm rõ ràng, Trương lão gia là người cần cù, ngày ngày sẽ đến cửa hàng nhà mình xem việc làm ăn, làm người cũng hiền lành. Sao có thể có dáng vẻ già mà không đứng đắn, sa vào hưởng lạc được?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

