“Sương mù không có màu sắc, cũng không có hình dạng?” Chử Linh Hương vò đầu bứt tai suy nghĩ cũng không nghĩ ra được là cái gì.
Giang Ngư nghỉ ngơi trong chốc lát đã có sức lực, nhớ tới người trên giường, vội vàng hỏi: “Dư Túc thế nào?”
Cơ Trường Linh nói: “Vừa rồi, sự sống trong thân thể hắn gần như đoạn tuyệt. Ta cho hắn ăn một viên đan dược tục mệnh, tạm hòa hoãn lại. Sau này tĩnh dưỡng cho tốt, hẳn là không có trở ngại.”
Chàng vừa nói xong thì nghe Dư Canh vui vẻ hô: “Có động tĩnh!”
Mọi người nhìn sang, thấy mí mắt người hôn mê gần một tháng khẽ nhúc nhích, thế nhưng giãy giụa, mở mắt.
Dư Túc mờ mịt lúc lâu, tròng mắt chậm chạp chuyển động, phân biệt ra người bên cạnh: “Tam thúc?”
Ngoài phòng bỗng nhiên ồn ào hẳn lên.
Hóa ra, người Dư gia nhận được thông báo của quản gia, đều lại đây. Chẳng qua lúc trước sợ quấy rầy tiên nhân, đều canh giữ ở bên ngoài.
Giờ phút này nghe nói Dư Túc tỉnh lại, một đám kích động, có người nhỏ giọng dò hỏi, mình có thể vào nhìn xem không.
Giang Ngư thấy dáng vẻ kia của Dư Túc bèn nói: “Hắn cần tĩnh dưỡng, một hai người vào nhìn xem là được.”
Rất nhanh, có một đôi phu thê sắc mặt tiều tụy đi đến. Dư Ích nhìn thấy bọn họ thì gọi cha mẹ, đoán chừng đây là cha mẹ Dư Túc.
Hai người có lẽ đã được quản gia thông báo rằng tiên nhân không thích hơi tí là quỳ lạy, chỉ khom lưng chắp tay thi lễ nói lời cảm tạ với mấy người Giang Ngư rồi mới đi xem con trai cả trên giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

