Chử Linh Hương mới nhìn thoáng qua đã lập tức thu ánh mắt về, trong lòng thầm giật mình nói quan hệ của vị Cơ sư huynh này với Giang sư tỷ sợ là còn thân hơn trong tưởng tượng của nàng ấy nữa.
“Gà trống? Không giống! Ta cảm thấy như là một con phượng hoàng.”
“Phượng hoàng à...” Dư Ích chớp chớp mắt, chần chờ nói: “Nhưng mà con chưa từng được thấy phượng hoàng.”
Giang Ngư vừa muốn nói gì, nhận thấy được trong tay áo có động tĩnh. Mèo đen vẫn luôn ngủ chậm rì rì bò ra, nhấc chân muốn nhảy đến bên mép phi thuyền.
Giang Ngư nhìn mà hãi hùng khiếp vía, một tay kéo nó về: “Làm gì đấy? Cẩn thận ngã.”
Chử Linh Hương nói: “Sư tỷ, có kết giới, không rơi xuống đâu.”
Hạc trắng không biết theo lại đây từ lúc nào, thò đầu xuống xem chỗ lúc trước bọn họ nói. Cô bé nhìn vài lần, nghiêm trang nói: “Không giống tí gì, phượng hoàng mới không xấu như vậy.”
Tiểu Hắc nghe vậy vội vàng gật đầu, tuy rằng hạc trắng này hơi đáng ghét nhưng ít nhất thẩm mỹ rất khá.
Vì thế, từ hai người ghé vào bên cạnh phi thuyền ngắm phong cảnh biến thành hai người và một con hạc cùng một con mèo.
Dư Canh vốn rất căng thẳng, tay chân cũng không biết để đâu. Lúc này nghe bọn họ ríu rít, cũng vô thức nghe đến nhập thần, một canh giờ trôi qua rất nhanh.
Mãi đến khi lời Dư Ích cắt ngang ông ấy xuất thần: “Chúng ta tới quận Phượng Dương rồi!”
Chử Linh Hương đứng lên, để hai người Dư Canh chỉ đường. Không bao lâu, phi thuyền đã đến huyện Trường Lưu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)