Giờ phút này Dư Túc đã ngủ say.
Liên Khuyết Chân Quân không đánh thức hắn, ngón tay làm một cái pháp quyết, khắc ở giữa mày hắn.
Bà khẽ ồ một tiếng: “Người này, ý chí rất bất phàm.”
Cơ Trường Linh nói: “Nếu hắn không có ý chí kiên định thì cũng không thể giằng co với thứ đồ kia lâu như vậy.”
Sương mù này vốn là vô sắc vô hình, ở bên trong trận pháp, bị bịt kín một tầng tử khí màu đen mới có hình và màu sắc.
Mọi người nhìn thấy sương mù màu đen kia như có sinh mệnh, hóa thành ngàn vạn sợi dây muốn chui vào trong thân thể Dư Túc.
Cảnh tượng quỷ dị này làm Chử Linh Hương và Nghiêm Phong đứng xem đều nổi da gà.
Nghiêm Phong thậm chí không nhịn được nhích lại gần cạnh Chử Linh Hương, nhỏ giọng nói: “Chử sư tỷ, đây là thứ đồ đã đoạt xá Trương lão gia à?”
Chử Linh Hương cũng nhỏ giọng trả lời hắn: “Có lẽ là vậy.”
Liên Khuyết Chân Quân ở trung tâm trận pháp cũng thấy được thứ đồ màu đen kia. Bà lấy tay đụng vào, những sương mù đó xuyên qua kẽ tay bà giống y hệt không khí.
Mà trong trận pháp, Dư Túc nhắm chặt hai mắt, trên người dâng lên ánh sáng trắng nhàn nhạt, bảo vệ quanh người ngăn cản sương đen xâm lấn.
Liên Khuyết Chân Quân vung tay lên, trận pháp và ảo ảnh đều tiêu tan ở trong không khí.
Sắc mặt bà nghiêm túc hơn lúc nãy, nói: “Đi Trương phủ.”
Lại nhìn về phía Cơ Trường Linh: “Gọi Giang sư muội của ngươi đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

