Tiểu Hắc nhìn đứa nhóc lông xù xù trước mặt này. Lấy thẩm mỹ của nó, rất khó để nói con thỏ này có đáng yêu hay không.
Nó quay ngoắt đầu lại nhìn Giang Ngư.
Quả nhiên, đôi mắt cô gái này đã sáng lên.
Giang Ngư cũng thật cẩn thận vươn lòng bàn tay, đón lấy ánh trăng kia.
Văn Thú vốn căng thẳng nhìn nàng, một đôi lỗ tai lớn đều dựng thẳng lên. Nghe được nàng đồng ý, trong lòng buông lỏng, lỗ tai lông xù xù cũng mềm mại cụp xuống, ngón tay Giang Ngư ngo ngoe rục rịch, rất muốn xoa một cái.
Nàng mang theo thỏ lớn vào sân, con thỏ rất có lễ phép, khen tiểu lâu của nàng xinh đẹp, rồi sau đó ngoan ngoãn ngồi xổm trên ghế.
Nhưng trong lòng Giang Ngư vẫn có rất nhiều nghi hoặc, nàng hỏi thỏ lớn: “Sao ngươi biết chỗ này của ta, Ngân Thụ Trưởng lão là ai?”
Thỏ lớn mềm mại trả lời: “Ngân Thụ Trưởng lão là Trưởng lão lớn tuổi nhất Linh Thú Phong, sống đã rất nhiều năm. Bà của ta nói lúc bà còn là thú con, Ngân Thụ Trưởng lão đã có dáng vẻ như này rồi.”
Nó nói Ngân Thụ Trưởng lão biết nó từng ăn linh thảo ngon, bảo nó không nói ra Giang Ngư, còn hỏi nó có bằng lòng cùng trông coi linh điền ăn ngon không.
“Ta đương nhiên bằng lòng!” Nó dùng sức hít hít cái mũi, giọng điệu cực kỳ vui sướng: “Không khí nơi này rất ngọt ngào. Cho dù không có linh thảo ăn, ta cũng rất thích nơi này.”
Nó dừng một chút, lại nhìn Giang Ngư, hai mắt như hồng bảo thạch sáng rực lên: “Cũng rất thích Ngư Ngư Trưởng lão!”
“Khụ.” Giang Ngư cực lực đè khóe miệng cong lên xuống: “Ta không phải Trưởng lão gì cả, ngươi gọi tên của ta là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

